Chương 5

Cô rất muốn gào lên, muốn đạp cửa xông vào, mắng cho mấy người kia một trận ra trò vì nói xấu sau lưng người khác là hành vi thấp hèn. Nhưng cuối cùng cô chỉ hơi khom người, áp tai lên cánh cửa, lặng lẽ nghe những lời chửi rủa nhắm vào mình. Chỉ đến khi trong phòng đổi sang đề tài khác, cô mới tra chìa khóa mở cửa, đặt hai bình nước vào góc.

Trương San San ló đầu ra, liếc cô một cái sắc lẻm: “Cậu là ốc sên à? Chậm chạp kinh khủng!”

Hải Chỉ Lan cảm nhận được vị mặn chát nơi đầu lưỡi. Cô run giọng đáp khẽ: “Xin lỗi.”

Hải Chỉ Lan trèo lên giường, lục tìm chiếc điện thoại cũ kỹ, gửi một tin nhắn cho cô bạn thân: “Bạch Tuyết! Tớ nhớ cậu quá.”

Trước kia học ở trường huyện, điều kiện gia đình của Hải Chỉ Lan vốn đã không khá. Có thời gian nhà cô còn chẳng đủ ăn, suýt phải nghỉ học. Cô toàn mặc lại đồ cũ của người thân, vì gia đình buôn bán hải sản nên người lúc nào cũng vương mùi tanh tưởi.

Trừ Bạch Tuyết là cô bạn cùng lớn lên từ nhỏ, Hải Chỉ Lan không có ai thân thiết hơn.

Ở huyện, điều kiện nhà ai cũng không hơn gì nhau nên dù tính cách Hải Chỉ Lan có hơi hướng nội, ít nói, cũng chưa từng bị ai ức hϊếp.

Vì thế, khi ba nói sẽ giúp Hải Chỉ Lan chuyển trường để lên thành phố học cùng, cô đã rất vui mừng.

Bạch Tuyết từng kể rằng thành phố lớn rất khác biệt, có thể học hỏi được nhiều điều hơn, tương lai chắc chắn sẽ tốt đẹp gấp ngàn lần.

Điều đó là chắc chắn rồi.

Nếu không, sao ba lại phải vay mượn khắp nơi, nhờ vả khắp chốn để đưa cô vào học ở Trường Trung học Triêu Nhật.

Cố gắng chịu đựng đi, rồi sẽ khá hơn thôi.

Cố gắng thêm một chút nữa.

Lúc ấy Hải Chỉ Lan vẫn chưa biết, nhẫn nhịn trước những sự bắt nạt không thể khiến chuyện qua đi, mà chỉ khiến người ta ngày càng lấn tới, thậm chí làm ra những chuyện chẳng ai tưởng tượng nổi.

Hải Chỉ Lan càng không ngờ, những gì khiến cô thấy không thể chịu nổi, hóa ra mới chỉ là khởi đầu.

Mâu thuẫn thật sự bắt đầu từ kỳ đại hội thể thao mùa thu.

Hải Chỉ Lan vốn không giỏi vận động, vậy mà tên cô lại xuất hiện ở nội dung chạy đường dài ba ngàn mét! Kết quả hiển nhiên là thảm hại.

Trường Trung học Triêu Nhật là nơi coi trọng cả đức, trí, thể, mỹ, lao! Chỉ cần nhìn việc mỗi ngày sáu giờ rưỡi sáng học sinh đều phải tập chạy thể dục là đủ hiểu.

Giáo viên chủ nhiệm lớp - Khúc Kha Bách lại là người cực kỳ coi trọng danh dự! Tóm lại, quan điểm của ông ta là: [Không làm được thì đừng tham gia.]