Chương 4

Ký túc xá của cô là phòng 302! Việc lấy nước nóng hay mua đồ đều phải xuống tầng trệt.

Ở giữa khu ký túc xá nam và nữ là một cửa hàng tạp hóa khá rộng, cung cấp nước nóng tính phí cho học sinh.

Hải Chỉ Lan vừa đặt hai bình nước lên bàn thì nghe có người gọi tên mình.

Tim cô giật thót, cắn răng quay đầu lại nhưng không dám nhìn thẳng vào người vừa lên tiếng.

Hải Chỉ Lan cúi đầu, rụt rè đáp: “Ôn Đào.”

Giọng nói của Hải Chỉ Lan quá nhỏ, Ôn Đào nghe không rõ nên tiến lại gần hơn.

Anh ấy cao hơn hẳn, đứng bên cạnh đã che khuất hoàn toàn ánh đèn phía trên. Nhờ thế, Hải Chỉ Lan mới có thể lén nhìn trộm gương mặt Ôn Đào dưới vùng bóng râm.

Anh ấy thật sự rất đẹp trai, lại tử tế và là người duy nhất từng chủ động nói chuyện với cô, cũng là người mà cô thầm yêu mến từ lâu! Nhưng một người tốt như thế, làm sao lại có liên quan gì đến cô được.

Dĩ nhiên Ôn Đào không thể nhìn ra những cảm xúc kín đáo đó. Anh ấy chỉ chỉ vào chiếc bình nước màu xanh lá: “Bình của cậu trông đặc biệt thật đấy.”

Câu nói ấy có phần gượng gạo, rõ ràng là kiểu mở lời cho có lệ khi chẳng biết nói gì. Thật ra, chỉ là tình cờ gặp bạn học cùng lớp, dù không thân nhưng không nói câu nào thì thấy kỳ. Nhưng với Hải Chỉ Lan, đó không chỉ là xã giao. Cô cảm thấy như có một đôi tay đen tối vô hình siết lấy trái tim mình, bóp chặt đến nghẹt thở.

Hải Chỉ Lan bật cười, giọng lớn hơn: “Mẹ tớ nhất quyết bắt tớ dùng cái này đấy.”

Cô biết bản thân đang sĩ diện. Nhưng biết làm sao đây, đây là lần đầu tiên cô được khen từ khi chuyển đến Trường Trung học Triêu Nhật.

Dù thấy hơi xấu hổ nhưng cô vẫn nghĩ: [Chỉ cần khoảnh khắc này thôi! Dẫu là mượn tạm cũng được.]

Tuyệt thật.

Hải Chỉ Lan chẳng nhớ mình chia tay Ôn Đào thế nào. Cô xách hai bình nước, ngơ ngẩn đi về phía cửa phòng, đang định lấy chìa khóa mở cửa thì cơn ác mộng lại bắt đầu.

“Mặc đồ quê mùa vậy mà lại đặt tên là Chỉ Lan! Chỉ nghe tên còn tưởng là mỹ nữ.”

“Thật đó, chẳng dám nhìn luôn! Cái con heo béo chết tiệt đó đi đôi giày gì mà mỗi lần tháo ra là bốc mùi kinh khủng! Nó còn nằm cạnh tao nữa, buồn nôn muốn chết.”

Thực ra chẳng có mùi gì cả.

Các cô gái tuổi mười mấy đều rất chăm giữ sạch sẽ, tắm rửa mỗi ngày! Điều đó chẳng liên quan gì đến chuyện có tiền hay không.

Hải Chỉ Lan bắt đầu thấy giận.