Chương 2

Hải Chỉ Lan quay đầu nhìn, thấy Trương San San đã mở sách ra ôn bài! Cô ta ngồi trước bàn học của mình, bật đèn bàn nhỏ, mái tóc dài búi thành búi tròn, để lộ chiếc cổ trắng ngần hiếm khi nào phơi nắng, trông rất đẹp.

Trương San San là hoa khôi lớp 11, cha mẹ đều làm việc tại một cơ quan lớn, nghe nói còn giữ chức vụ cao. Vì vậy cô ta rất hay ra vẻ, quần áo đồ dùng đều là hàng “hàng hiệu”, những món mà cô gái nhỏ từ quê ra như Hải Chỉ Lan chẳng nhận ra nổi.

Bởi vậy, cô có chút ngưỡng mộ.

Do gia cảnh tốt, thành tích học tập cũng xuất sắc nên Trương San San được bạn bè trong lớp hâm mộ hết mực, mấy cô gái cùng phòng lại càng xem cô ta như thủ lĩnh.

Mặc dù Trương San San trông như đang “học hành chăm chỉ” nhưng ánh mắt lại luôn lén liếc về phía Hải Chỉ Lan. Thấy cô vẫn cúi rạp ở đó chẳng nhúc nhích, cô ta liền mất kiên nhẫn: “Này, tìm được chưa? Làm ơn lấy hộ bình nước thôi mà khó khăn lắm sao?”

“Cô ta ngốc đấy.” Một bạn cùng phòng khác bỗng bật cười: “Ngồi thụp ở đó cả nửa ngày, trông như đang ỉa vậy, sáu cái bình nước mà cũng tìm không ra, đúng là óc lợn!”

Chẳng cô gái nào ở độ tuổi xuân sắc lại chịu nổi những lời lẽ như thế, Hải Chỉ Lan bối rối mím chặt môi, lúc ánh mắt mọi người quét đến, cô lại gượng cười trong thấp thỏm.

Quả nhiên, thấy cô bộ dạng rệu rã như vậy, mấy người kia lập tức mất hứng, quay đi chỗ khác.

Để tiện phân biệt, trên các bình nước đều ghi tên, thống nhất ghi trên nắp. Bình nước màu xanh lá của Trương San San vì vừa mở nắp ra chưa đậy lại nên Hải Chỉ Lan ban nãy mới không tìm thấy - Trương San San giống như một nàng công chúa nhỏ, cả bình nước cũng đặc biệt, thân bình có những chấm tròn xanh lam, in hình Doraemon, nắp bình còn là dạng hoạt hình nổi, chắc chắn không rẻ tiền.

Khi Hải Chỉ Lan ra khỏi phòng, vẫn còn nghe tiếng cười ồn ào bên trong. Nhưng cô không dám nổi giận, chỉ cảm thấy có chút sợ hãi.

Trương San San cũng đang cười.

Giường ngủ của cô ta sát ngay bên cạnh Hải Chỉ Lan, bàn học cũng kề cận. Khi cười, khuỷu tay của cô ta vô tình huých vào tập bài tập của Hải Chỉ Lan.

Trương San San bĩu môi, làm bộ chán ghét, dùng hai ngón tay nhón lấy góc tập bài tập, nhấc bổng lên, nghĩ ngợi một chút, sau đó thả xuống, rồi thản nhiên xé toạc cả quyển bài tập vứt vào thùng rác.

“Xì! Con lợn béo!”

******