EDIT: HẠ
Xem đến đây, Bạch Du đã có linh cảm mình lại sắp bị đưa lên hot search, năm nào cũng vậy, chỉ cần Lộ Thịnh đạt được thành tích tốt, người từng dẫn dắt hắn là anh sẽ lại bị lôi ra phán xét.
Anh cực kỳ biết điều mà tắt phần bình luận trực tiếp đi.
Thế giới lập tức trở nên yên tĩnh.
Trận đấu nhanh chóng bắt đầu, các loại chiến thuật, thao tác nối tiếp nhau, khiến người xem hoa cả mắt, Bạch Du nín thở chăm chú dán mắt vào màn hình, tuy anh từng tiếp xúc với rất nhiều tuyển thủ có thiên phú xuất chúng, nhưng mỗi lần xem Lộ Thịnh thi đấu, trong lòng anh vẫn không nhịn được mà thầm cảm thán: Thật sự rất đỉnh.
Trong ngành thể thao điện tử này, tốc độ tay chính là giới hạn trên của tuyển thủ.
Mà Lộ Thịnh lại là kiểu tuyển thủ có tốc độ tay vượt xa cơ chế của trò chơi, còn có thể gọi là tuyển thủ cấp đỉnh, loại tuyển thủ này có thể dễ dàng thực hiện những thao tác mà tuyển thủ bình thường căn bản không thể làm được.
Tất nhiên, ngoài yếu tố quan trọng nhất là tốc độ tay, còn có một yếu tố quyết định khác, đó là ý thức.
Chỉ có thao tác mà không có đầu óc thì chính là kẻ mãng phu, muốn trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp, ngoài tốc độ tay vượt trội, người đó còn phải sở hữu năng lực phán đoán cao siêu, có thể đưa ra lựa chọn có lợi nhất cho bản thân trong những khoảnh khắc thay đổi chớp nhoáng của trận đấu.
Hiện tại Lộ Thịnh rõ ràng đã có bóng dáng của một tuyển thủ cấp Thần, Bạch Du thậm chí còn có thể nhìn thấy bóng dáng của Lâm Khôn năm đó trên người hắn.
Trận đấu kéo đến phút thứ bảy, đường giữa của đối phương đã không thể chơi tiếp, cẩn thận trốn trong trụ vẫn bị Lộ Thịnh dùng một góc độ cực kỳ xảo quyệt để hạ gục trong tích tắc.
Hắn có một chi tiết xử lý vô cùng đẹp mắt: Canh đúng lúc đối phương bị delay sau đòn đánh thường, không thể hủy động tác, lập tức tốc biến sau đó đánh thường, dùng một động tác tương tự như kỹ năng Q để dụ đối phương sử dụng tốc biến, sau đó đoán trước vị trí tốc biến của đối thủ rồi dùng chiêu Q truy kích, một chiêu tiễn hắn lên bảng.
Không chỉ là áp đảo về thao tác, mà còn là cuộc đấu tâm lý, phàm là tuyển thủ từng đánh chuyên nghiệp đều có thể nhìn ra pha xử lý vừa rồi đẳng cấp tới mức nào!
Ngay cả người nửa tháng nay vẫn luôn nằm nửa sống nửa chết ở trong nhà như Bạch Du cũng bị đợt thao tác này kí©h thí©ɧ đến mức nhiệt huyết sôi trào, chỉ hận không thể lại lần nữa trở về sân thi đấu, một lần nữa lật ngược ván cờ.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, chức vô địch gần như đã nằm chắc trong tay Lộ Thịnh, giữa chừng, Chu Tầm Văn bị bạn gọi đi mất, chỉ còn lại một mình Bạch Du, lúc này thời gian trong nước đã chậm rãi chỉ sang hai giờ sáng, để không làm phiền đến hàng sóm, Bạch Du đã vặn âm thanh buổi phát sóng trực tiếp xuống mức nhỏ nhất, khiến không khí như hoàn toàn tách biệt với sự náo nhiệt trong sân.
Trong ván cuối cùng, Bạch Du thật ra vẫn luôn mất tập trung.
Đến khi hoàn hồn lại thì Lộ Thịnh đã giành được chức vô địch thế giới lần thứ hai trong sự nghiệp, chính thức trở thành đường giữa số một thế giới, bước lên bục nhận giải, nghênh đón hành trình vinh quang thuộc về riêng hắn.
Thiên phú hắc mã, tương lai đầy hứa hẹn.
Trong đầu Bạch Du bỗng nhiên chỉ còn mấy chữ này.
Anh dường như lại nhìn thấy được hy vọng của LPL, trong đầu không khỏi nhớ lại năm tháng huy hoàng trước kia, khi ấy xuất hiện nhiều tuyển thủ cấp thần hơn bây giờ nhiều, cũng càng thêm lóa mắt, chỉ tiếc huy hoàng đã qua, đỉnh cao không còn, bản thân cũng sắp trở thành quá khứ.
Bạch Du nhớ lại khi rời khỏi sân đấu, hành lang khi ấy dài như không có điểm cuối, thế giới vẫn đang xoay nghiêng, giống như mặc kệ anh cố gắng đến đâu, phía trước mãi mãi đều là con đường xuống dốc…
Di động “ting” một tiếng.
Bạch Du hoàn hồn.
Anh cầm di động lên, thấy tin nhắn Chu Tầm Văn gửi đến: [Đậu mèo đậu mèo! Lộ Thịnh lại vô địch rồi! Bạch Du cậu không cảm thấy kích động sao? Năm đó cậu ta cũng đi ra từ trại thanh huấn của chúng ta đó! Cậu thấy cậu ta giành chức vô địch, trong lòng có nảy ra chút ý định quay lại thi đấu nào không?]
Bạch Du bất đắc dĩ trả lời hắn: [Tôi cần thời gian suy nghĩ.]
Chu Tầm Văn: [Được rồi, nhưng mà không thể không nói, sao năm đó chúng ta lại không phát hiện Lộ Thịnh có thiên phú như vậy? Nếu không cậu cũng sẽ không vì chuyện Lâm Khôn giải nghệ mà bị ép chuyển đi.]
Nhắc đến chuyện đó.
Bạch Du lập tức cắt ngang: [Đừng nhắc đến chuyện đó nữa.]
Ngón tay ấn quá mạnh khiến đầu ngón tay trắng bệch, bên tai lại vang lên câu nói mà Lộ Thịnh từng nói với anh trước khi rời đi: “Anh thật sự cho rằng tôi không bằng Lâm Khôn sao?”
Bạch Du đột nhiên cảm thấy khó thở, anh vội vàng mở tủ lấy lọ thuốc, nuốt viên thuốc xuống, ngồi bệt trên mặt đất một lúc lâu mới dần dần hồi phục lại.
Hệ thống sưởi trong phòng đột nhiên chẳng còn ấm áp nữa, hoàn toàn trái ngược với bầu không khí sục sôi trên màn hình.
Bạch Du cười khổ, hàng mi khẽ run, ngẩng đầu nhìn về phía Lộ Thịnh đang đứng trên bục nhận giải, rõ ràng biết đối phương không thể nhìn thấy mình, nhưng khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau qua màn hình vẫn khiến trái tim anh đập mạnh.
Thực ra chuyện năm đó.
Đúng là anh đã có lỗi với Lộ Thịnh.
Anh giữ Lâm Khôn lại, khiến Lộ Thịnh bị đẩy xuống làm dự bị, không lâu sau anh đã nghe tin hắn đơn phương chấm dứt hợp đồng, rồi chuyển nhượng sang khu thi đấu Bắc Mỹ.
Cho nên người bên ngoài mắng chửi cũng không oan.
Lộ Thịnh quả thực đã bị Bạch Du đẩy sang Bắc Mỹ.
Bạch Du nhẹ nhàng ôm ngực, có một thoáng mông lung ngắn ngủi, rõ ràng viên thuốc kia đã phát huy hiệu lực trong cơ thể anh, nhưng cảm giác tim đập dồn dập này vẫn chưa hoàn toàn biến mất, anh tựa vào sô pha, một mình xem hết toàn bộ các buổi phỏng vấn sau trận, đầu óc trống rỗng trong một khoảng thời gian rất dài.
Anh đột nhiên nhớ tới khoảnh khắc gặp thoáng qua trên hành lang, thật ra Lộ Thịnh đã quay đầu lại nhìn anh một cái.
Ánh mắt ấy hoàn toàn khác với vẻ ngoan ngoãn của năm đó, đôi mắt phượng dài hẹp hơi rũ xuống đầy vẻ lạnh lùng, sắc bén đến đáng sợ, như đang nhìn một con mồi không thể nhúc nhích trên sân thi đấu.
Bạch Du dần bình tĩnh lại, điện thoại di động bên cạnh lại vang lên lần nữa, là tin nhắn từ người bạn thân Dương Đại Quân: [Đội trưởng Du có xem trận đấu không? Năm nay Lộ Thịnh lại vô địch rồi, aiz, tôi đột nhiên nhớ lại rất nhiều chuyện cũ, nếu năm xưa cậu chọn cậu ấy, biết đâu còn có thể giành thêm một chức vô địch nữa…]
Lại là chuyện này.
Không có nhiều người biết đến chuyện năm đó, Bạch Du giữ bí mật rất kỹ, chỉ có vài người thân thiết nhất mới biết được chuyện này, anh cố gắng đè nén cảm giác khó chịu trong lòng, dùng chút sức vừa hồi phục trả lời một câu: [Chuyện đã qua thì đừng nhắc lại nữa.]
Bên kia hiển thị đang nhập, có lẽ đã cân nhắc đến cảm xúc của anh, cuối cùng đối phương vẫn xóa đi, chỉ đáp: [Ừ, ừ.]
Một lúc lâu sau, lại cẩn thận gửi thêm một tin nhắn: [Nhưng tôi cảm thấy việc Lộ Thịnh đơn phương chấm dứt hợp đồng rồi sang khu vực Bắc Mỹ là để giành lại chút thể diện trước mặt cậu, tôi luôn có cảm giác ba năm nay hình như cậu ta đang cố chứng minh điều gì đó với cậu… Cậu đừng cảm thấy tôi nghĩ nhiều, ánh mắt cậu ta nhìn cậu năm đó, thật sự có chút gì đó…]
Bạch Du cười khổ: [Cậu nghĩ nhiều rồi.]
Năm đó trong trại thanh huấn, hai người bọn họ thậm chí còn nói với nhau không được mấy câu, vậy mà Dương Đại Quân luôn cho rằng Lộ Thịnh đang thầm thích anh, có lúc còn nói mãi thành quen, đến cả những người xung quanh Bạch Du cũng bắt đầu tin là thật, thực ra chuyện đó hoàn toàn không phải sự thật.
Sau khi trả lời xong tin của Đại Quân, anh lại nhận được tin nhắn của những người khác.
Bạch Du giải quyết xong mọi việc, ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã là 4 giờ sáng, anh chống tay lên thành ghế sô pha, kéo bước chân nặng nề chuẩn bị đi nghỉ.
Điện thoại “ting” một tiếng.
Là tin nhắn từ Chu Tầm Văn: [Đậu mèo, có chuyện lớn rồi! Bạch Du, cậu mau lên mạng xem Weibo đi!]
*Giải thích một số phím tắt khi chơi game:
Trong đa số game, mỗi tướng/nhân vật đều có bộ kỹ năng cố định được gán lên các phím:
A: Đánh thường.
Q: Kỹ năng 1 (thường là kỹ năng chính, dùng để gây sát thương, khống chế, hoặc mở giao tranh).
W, E, R: là các kỹ năng khác (R thường là chiêu cuối, chiêu mạnh nhất).
Ngoài ra còn có phím D, F (phép bổ trợ), 1, 2 (trang bị kích hoạt)...
Trong truyện sẽ sử dụng các phím để mô tả kỹ năng nên mình giải thích trước nhé.