EDIT: HẠ
“Không ngờ sau khi sang Bắc Mỹ Lộ Thịnh lại phát triển tốt đến vậy, nhớ năm đó khi còn ở trại thanh huấn, cậu ta cũng chẳng phải người nổi bật, dốc hết sức vẫn không giành được tư cách ra sân cùng cậu…”
Bạch Du rơi vào một đoạn ký ức ngắn ngủi.
Lần đầu tiên gặp Lộ Thịnh chính là trong trại thanh huấn, khi đó Lộ Thịnh cũng đã rất cao, ngũ quan sắc nét, đôi mắt lại là mắt phượng, Bạch Du nhớ rất rõ, khi hắn nhìn người khác ánh mắt sẽ hơi nheo lại, mang theo một vẻ lạnh lùng và xa cách khó diễn tả thành lời.
Thân hình cao lớn ngồi trong góc, dựa vào chiếc ghế tựa lưng kiểu cũ.
Góc nghiêng khuôn mặt góc cạnh trông có vẻ khó gần, quản lý cũng nói hắn rất khó tiếp xúc, Bạch Du đã chuẩn bị sẵn tâm lý để dạy dỗ đứa nhóc cứng đầu này, nhưng không ngờ hắn lại rất nghe lời, bất kể anh đưa ra yêu cầu gì đối phương đều gật đầu ngoan ngoãn, thỉnh thoảng còn sẽ nâng mũ lên lén nhìn anh một cái, bị phát hiện lại vội cúi đầu xuống, làn da dưới ánh đèn trông trắng nõn vô cùng.
Bạch Du đến là để tuyển chọn nhân tài cho đội hai, toàn bộ trại thanh huấn đều rất phấn khởi, chỉ có một mình Lộ Thịnh là có vẻ chẳng mấy hứng thú.
Mãi đến khi có người nói gì đó với hắn, hắn liền đứng chờ ở lối ra vào mà Bạch Du thường đi qua, vừa thấy anh, hắn lập tức đứng dậy, hai tay lúng túng xoa đầu: “Tôi nghe bọn họ nói, giành được tư cách vào đội hai là có thể cùng anh đánh trận vòng loại, chuyện này là thật sao?”
Bạch Du đã xem qua tư liệu của hắn, các chỉ số đều rất tốt, chỉ là không tích cực lắm, điểm chiến thắng rất thấp: “Tất nhiên, cho nên cậu phải cố gắng để giành được tư cách lên sân khấu cùng tôi.”
Lộ Thịnh không nói thêm lời nào, lập tức đứng dậy rời đi, ngày đêm cày điểm chiến thắng, thứ hạng cũng tăng lên vùn vụt, nhưng đáng tiếc là, vào thời hạn cuối cùng, vận may của hắn cực kỳ kém, liên tiếp gặp phải các team chuyên phục kích, cuối cùng tiếc nuối thất bại.
Chu Tầm Văn còn từng trêu chọc anh: “Tên nhóc đó muốn thi đấu với cậu đến mức nào vậy, tôi nghe nói vì cuộc đua thứ hạng lần này, cậu ta đã thức trắng suốt ba đêm, người cũng gầy đi một vòng.”
Xuyên qua cửa sổ của trại thanh huấn, hơi nước mơ hồ, Lộ Thịnh vẫn ngồi ở góc phòng, lưng hơi cong xuống, đầu gối co lại, bị nhốt trong một chỗ vốn không phù hợp với thân hình của hắn, nhìn qua đúng là rất gầy.
Cũng rất đáng thương.
Bạch Du nghĩ như vậy, nhưng thực tế anh lại không có quá nhiều cảm xúc, người muốn cùng anh ra sân thi đấu nhiều như thế, đâu phải ai cũng có thể được như ý.
Chỉ là không ngờ trong tương lai không xa, người ấy lại dần dần lột xác, trở thành một người mà bản thân không trèo cao nổi, khiến cả thế giới phải ngỡ ngàng.
Trên con phố mùa đông vắng vẻ, giọng nói của Chu Tầm Văn vang lên cực kỳ rõ ràng: “Năm kia cậu ta giành á quân, năm nay nếu giành thêm được cúp vô địch, thì điểm tích lũy của cậu ta sẽ chính thức vọt lên hạng nhất thế giới, tôi đệt, ai mẹ nó có thể ngờ được cậu ta lại xuất thân từ trại thanh huấn của chúng ta…”
Bạch Du thở ra một hơi khí lạnh, như thể đã quyết định điều gì đó: “Tuần sau, đến căn hộ của tôi xem trận chung kết.”
Chu Tầm Văn ngẩn người một lúc, rồi phấn khích nói: “Được được được, tôi còn đang lo cậu sẽ không vực dậy nổi, không dám hỏi gì hết, không ngờ cậu lại tự mình nghĩ thông rồi!”
Trận chung kết giải thế giới nhanh chóng diễn ra, vốn dĩ Chu Tầm Văn vì sợ chạm phải chỗ đau của Bạch Du nên định lặng lẽ xem một mình, không ngờ Bạch Du lại chủ động mời hắn cùng xem.
Lúc đến, hắn còn mua sẵn một phần hoành thánh, ăn nóng đến bỏng miệng, thiết bị sưởi trong phòng được mở hết công suất, trên trán cũng bắt đầu rịn ra một tầng mồ hôi, vừa ngồi xuống, di động đã vang lên.
Hắn tiện tay bật loa ngoài.
Một giọng nói ôn tồn khiêm tốn vang lên: “Anh Chu, bên tôi thật sự rất chân thành muốn mời đội trưởng Du gia nhập, chuyện tiền bạc anh không cần lo, kẻ hèn này đã khâm phục đội trưởng Du nhiều năm rồi, mộng tưởng cả đời là được cùng anh ấy hợp tác một lần, tôi biết đội trưởng Du hiện vẫn chưa muốn rời khỏi LPL, tôi cũng không gấp, chờ đến khi đội trưởng Du mệt mỏi, muốn rút lui, bên tôi lúc nào cũng hoan nghênh anh ấy, anh xem khi nào tiện để tôi gặp đội trưởng Du nói chuyện trực tiếp một lần?”
Bạch Du cho dù có sụp đổ, có chết, có đánh nát, cũng tuyệt đối không hạ mình đến mức phải đi tham gia một giải thứ cấp nào đó.
Chu Tầm Văn không cần nghĩ ngợi liền từ chối: “Được rồi anh giai, dạo này Bạch Du bận lắm, chuyện này anh cũng đừng nghĩ tới nữa.”
Cuộc gọi bị cúp.
Bạch Du không nhịn được cười cười.
“Người này cũng thú vị đấy chứ.”
Chu Tầm Văn lẩm bẩm: “Thú vị cái con khỉ, bây giờ tôi còn đang nghi ngờ đầu óc anh ta có vấn đề đây…”
Hắn húp xì xụp một miếng hoành thánh, nóng đến nhe răng trợn mắt: “Tôi vừa nói đến đâu rồi nhỉ? À đúng rồi, thằng cháu béo của tôi, chính là đứa tôi dắt đi ăn KFC hồi hè năm ngoái ấy, bây giờ nó là fans não tàn của Lộ Thịnh rồi, kỳ nghỉ đông còn đòi theo tôi sang London xem trận đấu, bị chị họ tôi đánh cho một trận mới chịu yên.”
Trận đấu còn chưa bắt đầu, bầu không khí đã sục sôi.
Chu Tầm Văn bị bỏng, nói chuyện lưỡi còn hơi líu lại: “Tôi chỉ muốn nói là đánh rất đúng, mới chơi LOL 2 năm mà đã tưởng mình là chuyên gia rồi, nó còn nói với tôi Lộ Thịnh mới là thần thật sự trong LOL… Xì, năm đó khi mấy người các cậu còn đang ở đỉnh cao, Lộ Thịnh còn đang ngồi trong trại thanh huấn chơi bùn đấy, ngay cả tư cách lên sân khấu cũng chẳng có nữa là.”
Bạch Du đang mở lon Coca thì khựng lại: “Ờ…”
Vấn đề là bây giờ người đang đứng trên sân khấu thi đấu là Lộ Thịnh, còn người không có tư cách thi đấu lại chính là anh.
Chu Tầm Văn vẫn chưa nhận ra có gì không đúng, hắn tiếp tục càu nhàu: “Thằng nhóc đó biết tôi được theo đội thi đấu, sống chết bắt tôi phải xin chữ ký hộ, tôi nghĩ nếu lỡ gặp phải thì hỏi thử cũng được, kết quả, Lộ Thịnh người ta bây giờ là người nổi tiếng, gặp mặt còn phải đặt lịch trước, tôi ở đó cả tháng mà còn chưa thấy mặt cậu ta được một lần.”
Bạch Du đáp: “Cậu từng gặp rồi mà.”
Chu Tầm Văn vốn định phản bác, đột nhiên nhớ lại hôm đó sau trận thua của Bạch Du, đã diễn ra lễ bốc thăm chia bảng cho các đội thăng hạng, hai chiến đội đúng là từng có một cuộc gặp ngắn ngủi ở hành lang.
Một bên khí thế bừng bừng, một bên là kẻ bại trận, cảnh tượng ấy muốn có bao nhiêu chua xót liền có bấy nhiêu.
Đến bây giờ hắn vẫn còn nhớ, Lộ Thịnh đi đầu vốn dĩ đã rất cao, ngũ quan sắc nét, đứng giữa đám người Bắc Mỹ cũng không hề kém cạnh, hắn đi một đôi giày chơi bóng màu đen, mắt nhìn thẳng không liếc qua lấy một cái, chỉ riêng áp lực từ chiều cao cũng đã đủ dọa người, chưa nói đến ánh mắt của hắn khi quay đầu nhìn bọn họ.
Chu Tầm Văn không khỏi run bần bật: “Cậu ta nhìn tôi cứ như muốn ăn thịt tôi luôn vậy, tôi nào dám nghĩ đến chuyện đi lên xin chữ ký.”
Hắn cúi đầu ăn thêm một miếng hoành thánh, lại bắt đầu làu bàu: “Trước kia khi còn ở trại thanh huấn cũng không cảm thấy gì, nhưng sau khi sang Bắc Mỹ, cảm giác cậu ta hình như càng ngày càng lạnh nhạt thì phải…”
Đúng lúc này, trận đấu chính thức bắt đầu.
Bóng dáng cao lớn của Lộ Thịnh xuất hiện trong khung hình buổi phát sóng trực tiếp, lập tức khiến khán giả bùng nổ, trên lưng chiếc áo đấu đỏ đen là hình một con đại bàng ăn thịt khổng lồ, ánh mắt sắc bén, trên bảng tên màu vàng còn in rõ ID của hắn: Akoi.
Ống kính chuyển đến gương mặt hắn, ánh mắt hẹp dài, vẫn là đôi mắt phượng quen thuộc kia, nhưng bất kể hắn nhìn cái gì, cũng giống như đang nhìn chằm chằm vào con mồi trên sân thi đấu, không mang theo một chút tình cảm nào.
Hắn quả thực đã thay đổi rất lớn, Bạch Du không khỏi cảm thán.
Lộ Thịnh lên sân khấu, khu bình luận cũng sắp nổ tung:
[A a a chồng tôi đến rồi!]
[Cảm giác năm nay Akoi sẽ lại vô địch!]
[Xóa hai chữ cảm giác đi.]
[Năm nay Akoi đánh ác quá!]
[Đặc biệt là trận đánh với FLG, trực tiếp cạo sạch tháp Linh Lung luôn, xem mà sướиɠ hết cả người!]
*Tháp linh lung: Cách gọi vui của trụ phòng thủ trong các trò chơi MOBA.
[Hơn nữa cậu ta mới chỉ 20 tuổi!]
[Đệt, tôi tức chết mất, rõ ràng là tuyển thủ đăng ký ở LPL chúng ta, sao lại chạy sang Bắc Mỹ chứ?]
[Là do LPL chúng ta mắt mù không biết nhìn hàng thôi.]
[Năm đó khi còn chung đội với Bạch Du, cậu ta còn không có tư cách lên sân nữa là.]
[Đừng nhắc đến Bạch Du nữa, đen đủi.]