EDIT: HẠ
Nghiêm An vốn dĩ cũng không phải loại người có tính tình tốt gì, đôi giày da đế dày tiến lên hai bước rồi dừng lại, mang theo dáng vẻ kẻ bề trên nhìn xuống, giễu cợt nói: “Chu Tầm Văn, cậu cũng đừng tự cho rằng bản thân rất quan trọng, chiến đội nhìn mặt mũi Bạch Du cho nên mới nhường nhịn cậu vài phần, đừng thật sự cho rằng thể diện của mình là thứ đáng giá.”
“Nếu sau này còn muốn lăn lộn trong giới, thì tốt nhất nên quản chặt tay mình, miệng mình, chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên nói, tự mình cân nhắc đi.”
Áp lực từ kẻ bề trên khiến da đầu Chu Tầm Văn tê dại, hắn biết Nghiêm An được điều từ tổng bộ đến, sau lưng có thế lực lớn, thân phận cũng không bình thường, hắn há miệng ra, nhưng lại phát hiện bản thân hoàn toàn không có năng lực phản bác, đứng trước mặt thế lực lớn mạnh, ngay cả Bạch Du cũng không dám nói nhiều.
Nghiêm An trấn áp hắn xong, lại quay đầu nhìn về phía Bạch Du.
Anh ta biết thể chất của Bạch Du tương đối đặc biệt, nếu chuyện này không được xử lý ổn thỏa thì chắc chắn sẽ gây ra phiền toái lớn cho chiến đội.
Anh ta hòa nhã đưa tay ra, ngón tay lạnh buốt, giúp Bạch Du chỉnh lại đồng phục đội, ánh mắt dừng trên thẻ tên của anh, giọng nói lạnh lẽo lại mang theo vài phần tiếc nuối giả tạo: “Cậu cũng biết, có đôi khi cánh tay không vặn lại đùi, nếu cậu nhất định phải vặn, thì người cuối cùng chịu khổ vẫn sẽ là chính cậu, cậu thấy có đúng không?”
Anh ta vừa cười vừa vỗ vỗ vai Bạch Du.
“Tôi luôn cảm thấy cậu là người thông minh, trên sân thi đấu cậu luôn có thể đưa ra những lựa chọn có lợi nhất, về suy nghĩ kỹ đề nghị của tôi đi.”
Hành lang bên ngoài văn phòng rất rộng, không ai dám duỗi đầu thò cổ để xem náo nhiệt, tất cả mọi người đều biết, quyết định lần này của tổng bộ có ý nghĩa gì.
Bề ngoài là để lại chút thể diện, thực chất lại là mượn dao gϊếŧ ngựa, vắt kiệt chút giá trị cuối cùng của Bạch Du, thủ đoạn kiểu này, trong giới bọn họ từng thấy quá nhiều, chẳng qua khi đặt trên người Bạch Du, mọi người vẫn sẽ cảm thấy có hơi thổn thức.
Dù sao thì anh cũng là Bạch Du.
Anh thật sự có thực lực, không phải loại bình hoa chỉ dựa vào nhan sắc.
Ra khỏi văn phòng, khắp nơi đều là ánh mắt chờ xem trò vui, đặc biệt là tên AD đáng chết kia, dựa vào có người chống lưng, hắn không thèm coi ai ra gì mà trợn mắt nhìn bọn họ, khiến huyệt thái dương của Chu Tầm Văn giật lên liên hồi vì tức giận.
Giải thế giới lần này sở dĩ bọn họ thua trận, chính là do trong pha giao tranh cuối cùng, đường giữa và AD đã bất ngờ lui lại! Nếu bọn họ đủ tin tưởng Bạch Du, theo kịp pha mở giao tranh của anh, thì tỷ lệ lật kèo trong ván đó ít nhất cũng lên tới 70%!
Trước kia hắn vốn đã cảm thấy hai chủ lực của đội đang muốn ép Bạch Du rời đi, mà sau giải thế giới lần này, loại cảm giác đó lại càng trở nên rõ rệt!
Hắn đột nhiên đá mạnh vào tủ sát tường, mắng to: “Mẹ nó, cái chiến đội rách này ai muốn ở lại thì ở lại đi!”
Hôm nay toàn thành phố đều giảm nhiệt độ, lạnh đến tê lòng người.
Chu Tầm Văn dẫn Bạch Du ngồi xổm trước cửa chiến đội, hai người vốn đã mặc rất ít, trước khi rời đi, vì muốn thể hiện cái gọi là cốt khí, Chu Tầm văn đã cởi đồng phục và bảng tên ra rồi ném xuống đất giẫm mạnh.
Lúc ấy trút giận rất sảng khoái, nhưng bây giờ bị đông lạnh ở bên ngoài, hắn lại cảm thấy bản thân đúng là kẻ ngốc.
Chu Tầm Văn càng nghĩ càng giận, quai hàm hơi run rẩy, không biết là do lạnh hay do giận: “Đám quản lý này đúng là lũ súc sinh! Súc sinh còn biết cảm ơn đấy! Năm đó nếu không phải cậu gia nhập đội, ai mẹ nó thèm quan tâm đến SG chứ? Bây giờ đã xây dựng xong hệ thống rồi, liền muốn nghĩ cách để đá cậu ra? Tôi không chấp nhận nổi!”
Bạch Du đã nghe đến chai lỗ tai rồi, anh chỉ “ừ” một tiếng, vỗ vỗ bậc thềm bên cạnh ra hiệu bảo hắn ngồi xuống.
Chu Tầm Văn nghe lời ngồi xuống, gió lạnh tạt qua khiến hắn càng nghĩ càng thấy tủi thân: “Bạch Du, hiện tại cậu tính thế nào? Tôi thấy trận đó cậu đã đánh rất tốt rồi, có khi đổi đồng đội khác thì cậu sẽ có thể tái hiện được vinh quang ngày trước. Hơn nữa năm đó gặp phải tình huống khó khăn như vậy, cậu còn không nhận thua, chẳng lẽ lần này cậu lại cam tâm chịu thiệt sao?”
Bạch Du cúi đầu nói: “Đánh bao nhiêu năm rồi, tôi cũng đã rất mệt, có lẽ nghỉ ngơi một chút cũng tốt.”
Năm đó gian nan như vậy Bạch Du vẫn có thể tiếp tục kiên trì, hiện tại anh lại muốn cam chịu kết cục như vậy sao? Đây chẳng khác gì một cái vòng lặp chết chóc, dần dần biến mất, dần dần bị quen lãng, hơn nữa còn phải dùng một cách tàn nhẫn như vậy để biến mất khỏi tầm mắt công chúng… Chu Tầm Văn không thể chấp nhận: “Cho dù có giải nghệ, thì cũng không thể giải nghệ theo cách này được!”
Gió lạnh lùa qua giữa hai người, Bạch Du bình tĩnh đến kỳ lạ: “Thật ra Nghiêm An có một câu nói không sai, dừng ở top 16 thì thà không vào giải thế giới còn đỡ mất mặt hơn.”
Chu Tầm Văn sững người, hắn có thể nhận ra Bạch Du thật sự đã chán nản, l*иg ngực chất chứa sự buồn bực, đâm vào lòng ngực khiến hắn phát đau.
Tất cả những chuyện đã qua lần lượt ùa về, Chu Tầm Văn thật sự không muốn nhìn thấy một Bạch Du sa sút như vậy, hắn rút di động ra: “Cùng lắm thì hủy hợp đồng với SG rồi chuyển sang đội khác thôi, tôi không tin cậu đường đường là Bạch Du lại không có người muốn! SG mới vào giải thế giới được hai năm mà đã tưởng mình là bố thiên hạ chắc, tôi lại muốn nhìn xem năm sau khi không có cậu, bọn họ có thể vào giải thế giới được nữa không!”
Điện thoại vừa rút ra đã bị một bàn tay lạnh buốt đè lại.
Bạch Du vốn dĩ đã mặc không nhiều, trước khi rời đi Chu Tầm Văn còn nhất quyết muốn anh phải thể hiện cốt khí, bắt anh cũng phải cởi đồng phục đội ném xuống đất.
Anh ngồi trên bậc thềm lạnh buốt, hơi thở phả ra cũng thấm hơi lạnh, lông mi dài phủ một tầng hơi nước, ánh mắt đạm nhiên như đã nhìn thấu hết thảy: “Lạnh chết mất, đi về trước rồi nói.”
Giữa mùa đông không có mấy ai ra ngoài, người qua lại trên đường thưa thớt, Bạch Du và Chu Tầm Văn đi trên đường, nhìn dòng người xa lạ vội vã lướt qua, chẳng ai để ý, khung cảnh bỗng trở nên thê lương khó tả.
Chu Tầm Văn nhịn trong chốc lát, vừa định nói gì thì điện thoại đột nhiên đổ chuông, hắn nhận máy, nghe mấy câu liền không kiên nhẫn cúp máy: “Đồ điên, giải thứ cấp còn mơ tưởng muốn mời cậu làm dẫn đội…”
Bạch Du thuận miệng hỏi: “Lại là người đó à?”
Chu Tầm Văn gật đầu, không thể không nói, tuy người kia hơi hoang tưởng thật, nhưng đúng là rất thành tâm, trước sau gì cũng tìm cách nhờ vả, lại còn quà cáp, thái độ cũng vô cùng khiêm tốn.
Có điều đầu óc lại không được bình thường cho lắm.
Chẳng qua hiện tại không phải lúc nói những chuyện này, Chu Tầm Văn nhìn về phía Bạch Du: “Cậu không định thật sự đồng ý với đề nghị của Nghiêm An đấy chứ?”
Bạch Du không muốn trả lời.
Lại nghe thấy Chu Tầm Văn vội hô: “Đừng mà, cho dù phải giải nghệ tại chỗ thì tôi cũng không thể để SG được lợi như vậy, cậu lui xuống hàng ghế dự bị, đồng nghĩa với việc tự mình gánh vác toàn bộ trách nhiệm trong giải thế giới lần này, cho dù không phải lỗi của cậu, thì người bên ngoài cũng sẽ cho rằng là do sai lầm của cậu, một khi để thời gian kéo dài, sau này muốn quay lại đội hình chính sẽ rất khó!”
Bạch Du biết: “Hợp đồng của tôi chưa hết hạn, cho dù tôi không đồng ý, thì cũng phải ăn không ngồi chờ thôi.”
Chu Tầm Văn lập tức cao giọng nói: “Vậy chấm dứt hợp đồng đi! Chuyển nhượng! Cùng lắm thì lên mạng làm lớn chuyện, chúng ta cá chết lưới rách với bọn họ luôn!”
Giọng nói cao vυ"t khiến người qua đường chú ý, hắn cũng chẳng thèm để ý: “Bạch Du cậu nghe tôi đi, tôi sẽ chuyển sang chiến đội khác! Không vào được mấy đội mạnh thì vào mấy đội yếu! Chỉ cần cậu còn thi đấu, thì cậu sẽ không thua, chắc chắn có thể trở mình!”
Nhưng… thực sự còn có thể trở mình sao?
Bạch Du hơi mất phương hướng.
Bên tai toàn là tiếng của Chu Tầm Văn, hắn vẫn chưa chịu từ bỏ: “Năm đó cậu bị toàn mạng tấn công, nghiêm trọng đến mức phải uống thuốc mới ngủ được, nhưng cậu vẫn chưa từng có ý định bỏ cuộc, nhìn cậu như vậy, có lúc tôi còn muốn từ bỏ thay cậu, nhưng cậu lại không làm như vậy, khi đó trong lòng cậu có một dòng khí không chịu thua, bây giờ sao đột nhiên lại không còn khí thế đó nữa…”
Bạch Du không trả lời.
Nói thật, anh gần như đã không còn nhớ rõ cảm giác khi giành hết các danh hiệu lớn, đứng trên đỉnh vinh quang là như thế nào.
Anh chỉ biết khuôn mặt mình nổi tiếng sớm hơn cả kỹ thuật, vậy nên anh phải nỗ lực gấp nhiều lần người khác, phải thi đấu xuất sắc hơn, mới có thể khiến mọi người nhìn thấy năng lực thực sự của chính mình.
Con đường đó, anh đã đi qua.
Nên anh biết nó gian nan đến mức nào.
Anh không còn đủ tự tin để bước lên con đường đó một lần nữa, anh đã không còn năng lực đó, hoặc nói đúng hơn, anh đã không còn khí thế bất khuất không muốn thua của năm đó.
Anh, Bạch Du, đã nhận thua.
Đường phố về đêm thật sự rất lạnh, cho dù có mặc nhiều áo ấm đến đâu cũng không thể ngăn cản được cái rét thấm vào trong xương tủy.
Bên cạnh, Chu Tầm Văn im lặng hồi lâu đột nhiên dừng lại, nhìn chằm chằm vào điện thoại thốt lên đầy kinh ngạc: “Đậu mèo! Năm nay Lộ Thịnh lại đánh vào chung kết! Nếu lại vô địch lần nữa thì chắc không ai so được với cậu ta mất!”
Lộ Thịnh…
Cái tên ấy khiến Bạch Du dừng lại.