EDIT: HẠ
Rừng của Trương Bằng bị ép cũng ảnh hưởng trực tiếp đến ba đường, hai đường giữa và trên đều bị đối thủ chèn ép, mới trong giai đoạn farm ban đầu mà trụ ngoài đã bị phá, đường trên còn bị ép thẳng đến tận trụ nhà chính.
Mấy ngày nay Tề Dập tuy không nói gì, nhưng có thể cảm nhận rõ trạng thái của cậu ta càng ngày càng tốt, mơ hồ đã có xu thế khôi phục đến trình độ vốn có.
Hơn nữa Bạch Du cũng chuẩn xác nắm được tâm lý của cậu ta: “Cậu ấy muốn thắng, vô cùng muốn thắng, chấp niệm còn sâu hơn những tuyển thủ chuyên nghiệp bình thường.”
Trụ nhà chính ở đường trên đã bị phá, trụ ngoài của hai đường còn lại cũng mất.
Đối thủ trực tiếp di chuyển theo team, muốn kết thúc bằng một pha giao tranh, Chu Tầm Văn ở bên ngoài xem đến đây cũng thắt chặt trái tim, âm thầm cầu nguyện: “Tề Dập cậu nhất định sẽ làm được, ngàn vạn lần đừng phụ sự kỳ vọng của Bạch Du…”
Đúng lúc này, đối thủ chớp lấy sai lầm của Dương Khai Minh, lập tức hạ gục Dương Khai Minh trong nháy mắt khiến mọi người không kịp trở tay.
Đường giữa bị gϊếŧ trong một giây!
Trận đấu này gần như đã có thể tuyên bố kết thúc!
Đúng lúc này, “soạt” một tiếng!
Chu Tầm Văn sợ tới mức há to miệng, hắn đã thấy cái gì?
Hắn nhìn thấy Tề Dập một mình tốc biến, đơn độc nhảy vào hàng sau của đối phương, dùng chiêu cuối hất tung toàn bộ đối thủ!
Chu Tầm Văn thật sự muốn báo cảnh sát, cậu mẹ nó là AD đó biết không?
Chỉ thấy Bạch Du cũng như bị bỏ bùa, đồng thời tốc biến chắn hết chiêu khống chế then chốt cho Tề Dập, rồi trở tay khống chế ngược đối thủ!
Tiếp đó, chỉ thấy thân hình nhỏ bé của Tề Dập liên tục di chuyển trên mũi đao, đánh thường, di chuyển, tránh né kỹ năng, đánh thường, nhảy kéo giãn khoảng cách, đặt chân, rồi lại né kỹ năng…
Toàn bộ quá trình chẳng khác gì đang nằm mộng, đợi đến khi Chu Tầm Văn tỉnh mộng, Tề Dập dưới sự che chở của Bạch Du đã quét sạch toàn bộ đối thủ!
Bốn người còn sống cùng nhau lao lên, trực tiếp từ đường dưới đánh thẳng đến thủy tinh, chuyển bại thành thắng trong gang tấc!
Loại giải đấu ở cấp bậc này vốn cũng không có quá nhiều người xem, Chu Tầm Văn từ phấn khích trở về bình tĩnh, trong lòng không khỏi cả thấy tiếc nuối, cảnh tượng như vậy mà lại không có ai reo hò…
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, trên màn hình lục tục xuất hiện rất nhiều bình luận:
[Đậu mèo?]
[AD này? Sp này?]
[Trên - giữa - rừng đều phế, nhưng xạ thủ và hỗ trợ thì lại quá đỉnh!]
[Nói thật, cho dù AD của LPL có tới thì cũng không thể đánh được một pha như vậy.]
[Hỗ trợ này mới thực sự trâu, tôi chưa thấy hắn hụt lưỡi câu bao giờ.]
[Tôi đã xem mấy trận có hỗ trợ này rồi, có vài pha hắn dự đoán vô cùng chuẩn xác, nếu che ID tôi còn cho rằng người này chính là Bạch Du.]
[Tôi vốn cho rằng đi rừng của bên kia đã rất ghê gớm rồi, hóa ra là tôi nông cạn.]
[Lâu lắm rồi không xem loại giải đấu kiểu này, không ngờ thật sự có thể đãi cát tìm vàng.]
[Trận đấu vừa rồi có khi còn hơn cả giải LPL ấy chứ?
[LPL là cái thá gì.]
[Ha ha ha ha…]
Trận đấu được phát sóng trực tiếp cả ngày, bình luận cũng đều là tin trong thời gian thực.
Tuy rất nhanh sau đó cũng chỉ còn lác đác vài người, nhưng Chu Tầm Văn vẫn muốn rơi nước mắt, ban đầu khi hắn cùng Bạch Du bước lên con đường này, hai người họ cũng bắt đầu từ vài dòng bình luận lác đác như thế!
Bạch Du thật sự đang làm lại từ đầu, còn hắn thì đang đi lại con đường mà mình từng đi qua!
Chu Tầm Văn còn đang buồn thương man mác, đột nhiên nghe thấy bên kia vang lên một đợt xôn xao, có người hét to: “Đường dưới bên kia tuyệt đối là ngoại viện! Tôi phải báo cáo bọn họ gian lận!”
Hắn vội vàng chạy đến xem thử.
Thì ra mọi chuyện là thế này: Sau khi trận đấu kết thúc, nhóm Bạch Du còn đang thu dọn thiết bị, thì bên ngoài đã truyền đến một tràng ầm ĩ, một đám người chặn trước cửa phòng, cho rằng cặp đôi đường dưới của bọn họ chắc chắn là tuyển thủ chuyên nghiệp mạo danh thay thế, yêu cầu trọng tài tái thẩm tra danh tính thực sự của hai người.
Bạch Du và Tề Dập tuy đã có tên trong hệ thống, nhưng hiện tại hai người chưa ký hợp đồng với bất kỳ đội ngũ nào, hoàn toàn có tư cách để tham gia giải đấu lần này.
Đối phương vẫn không buông tha, đổi sang mắng ban tổ chức bao che!
Thấy sự việc càng ngày càng nghiêm trọng, Tề Dập bị nhốt trong phòng nhỏ, hơi thở dồn dập, trên cổ bắt đầu nổi mẩn đỏ.
Bạch Du được mọi người che ở phía sau đột nhiên đứng lên, bình tĩnh tháo mũ và khẩu trang xuống, chậm rãi gạt đám đông, đi tới trước mặt bọn họ: “Tôi là Bạch Du, xin hỏi có chuyện gì?”
Toàn bộ hiện trường trong nháy mắt đã lặng ngắt như tờ.
Đối thủ ban đầu còn đang hùng hổ lúc này cũng giống như quả bóng bị chọc xì hơi, khí thế lập tức xẹp xuống, ngón tay run rẩy chỉ vào anh: “Anh anh anh…”
Hắn xụi lơ ngã xuống, cuối cùng được đồng đội đỡ kịp.
Mấy người đều ăn ý lùi về phía sau hai bước.
Cục diện lập tức đảo chiều.
Thực ra sau khi xem trận đấu vừa rồi, rất nhiều người trong lòng đã bắt đầu hoài nghi: Đối phương có thật sự vi phạm quy định hay không?
Nhưng khi nhìn thấy Bạch Du, thì lại là chuyện khác!
Đây chính là Bạch Du, người chỉ dùng vị trí hỗ trợ đã áp đảo toàn bộ LPL, hoành hành ngang ngược trong giải thế giới! Có anh ở đường dưới, cho dù dắt theo một con chó cũng có thể thắng, huống hồ đây chỉ là vòng loại, thắng không phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?
Vấn đề là tôn đại Phật như anh vì sao lại chịu đến tham gia giải đấu kiểu này?
“Đậu mèo, Bạch Du hạ phàm rồi!”
“Chuyện này sao có thể?”
“Aiz, thật sự là Bạch Du!”
“Chấm dứt hợp đồng với SG xong, cậu ta tự buông thả bản thân rồi hả?”
“Chẳng lẽ đầu óc hắn có vấn đề thật?”
“Khó nói lắm…”
Bạch Du xuất hiện quả thực đã trấn áp mọi người.
Nhưng chẳng mấy chốc mọi người đã từ kinh ngạc hoàn hồn, bắt đầu khe khẽ nói nhỏ, ánh mắt nhìn về phía anh không thiếu sự đồng tình, tiếc nuối, như thể anh là một người rất đáng thương cần mọi người thương xót.
Khi quyết định đi trên con đường này, Bạch Du đã sớm biết sẽ có một ngày như vậy, anh thu dọn đồ đạc của mình, rồi báo cho những người khác: “Chuẩn bị về căn cứ.”
Mới vừa xoay người, ống tay áo đã bị người kéo lại.
Anh quay đầu, liền nhìn thấy Tề Dập đã nổi đầy mẩn đỏ, hơi thở gấp gáp, còn cho rằng cậu ta bị dọa sợ, vội vàng an ủi nói: “Không sao, về rồi sẽ ổn thôi.”
Tề Dập lắc đầu, sau đó từ cổ họng căng cứng khó nhọc phát ra ba chữ gần như không thể nghe thấy: “Anh đừng sợ.”
Bước chân Bạch Du chợt khựng lại, có hơi bất ngờ trước thay đổi của đối phương, sau đó anh nhoẻn miệng cười: “Không sao, tôi sẽ không sợ.”
Anh và Tề Dập không giống nhau.
Tề Dập bao bọc bản thân là vì sợ hãi.
Còn anh chỉ là không muốn gây thêm phiền phức không cần thiết mà thôi, nếu anh nhất định phải đứng ra, vậy thì cứ đứng thẳng dưới ánh mắt của công chúng là được.
Để tất cả mọi người đều thấy, anh sẽ bước lại trên con đường này ra sao.