Chương 2

Lúc này bên ngoài mưa to tầm tã, khắp nơi ẩm ướt lạnh lẽo, những khán giả đã vượt ngàn dặm xa xôi để đến Luân Đôn cổ vũ cho Bạch Du hiện tại chỉ muốn chết quách đi cho rồi, hiện trường là cảnh tượng hỗn loạn, hàng loạt phóng viên vây kín lối ra, chỉ chờ Bạch Du xuất hiện để có thể cập nhập tình hình ngay lập tức, đưa ra một lời giải thích với mọi người.

Hình ảnh phỏng vấn được phát sóng trực tiếp trên mạng, trong ống kính rung lắc, người đầu tiên bước ra là nhân viên an ninh và giám đốc, sau đó mới là Bạch Du được mọi người che chắn kỹ ở giữa vòng vây.

Anh mặc đồng phục thi đấu màu trắng xanh, dáng người cao gầy, đứng giữa đám đông chỉ cần liếc mắt là có thể phát hiện, so với năm ngoái, hình như anh lại gầy thêm một chút.

Ánh đèn lướt qua mặt anh, đôi môi khẽ mím lại đỏ như thấy máu, làn da trắng lạnh, bộ đồng phục bị ép đến nhăn nhúm trong đám đông, nhưng dù là trong tình trạng ấy, vẫn không thể che giấu được khí chất đặc biệt trên người anh.

Thể chất của Bạch Du rất kỳ lạ, ngay năm đầu debut đã được tôn lên thần đàn, ánh hào quang chưa bao giờ tắt, về sau dù phong độ tuột dốc, vẫn có vô số người hâm mộ khóc lóc cầu xin muốn cho anh thêm một cơ hội.

Hôm nay nếu là tuyển thủ khác rơi vào tình cảnh này, có lẽ đã bị khán giả lao lên xé xác, phải xin giải nghệ ngay tại chỗ.

Thế nhưng ngay khi Bạch Du vừa lộ mặt, toàn bộ ký ức trong đầu mỗi người lại ùn ùn kéo tới, giai đoạn anh rơi xuống thung lũng, giai đoạn vươn lên, giai đoạn vinh quang, từng khoảnh khắc của anh trên sân khấu, từng pha xử lý mãn nhãn, từng lần được xưng tụng là thần, toàn bộ đều hiện ra một cách rõ ràng…

Bạch Du của năm đó…

Quả thật là một tồn tại thần thánh!

Anh là tuyển thủ hỗ trợ duy nhất từng giành được danh hiệu FMVP trong trận chung kết thế giới!

Là hỗ trợ mà vô số tuyển thủ chuyên nghiệp đứng đầu thế giới muốn hợp tác nhất, không gì sánh nổi!

Khi ấy, trong bộ chiến bào bạch kim, giữa một đội hình quy tụ toàn tuyển thủ cấp thần, Bạch Du là tuyển thủ hỗ trợ duy nhất, hiển nhiên được đứng ở trung tâm, phong thái tự tin bình thản, đã để lại dấu ấn đậm nét nhất trong lịch sử eSports toàn cầu!

Giờ đây trông thấy anh có dáng vẻ tiều tụy, không còn phong độ hăng hái năm xưa, người hâm mộ cảm thấy trái tim như bị bóp nghẹt.

Thời gian là thứ tàn nhẫn nhất trong giới eSports, cho dù là tuyển thủ từng vang danh sử sách đến đâu, cuối cùng rồi cũng sẽ trở nên bình thường, trở về làm một người bình thường, vinh dự của LPL, vị thần từng khiến cả thế giới phải e sợ, Bạch Du của bây giờ, cũng đang dần dần rơi xuống, cho đến khi hoàn toàn biến mất…

Thực ra nếu nghĩ kỹ lại, thì những pha mở giao tranh của Bạch Du đều có lý do cả.

Chỉ là…

Ngay lúc có người định tha thứ cho Bạch Du, bỗng nhiên có ai đó đã cầm loa lên hét lớn: “Bạch Du ông nội nhà mày! Một cái bình hoa, vô dụng hết chỗ nói! Nếu mày còn có thể giành được chức vô địch, ông đây sẽ nhét đầu vào bồn cầu cho mày làm bóng đá!”

Buổi phỏng vấn đang được phát sóng trực tiếp, từng chữ hắn nói ra đều được truyền tải rõ ràng đến khắp nơi trên thế giới thông qua microphone.

Cả hội trường ồ lên!