Chương 39: Dâu tây

Kỳ Viễn nổi trận lôi đình với con trai, nếu không phải được vợ ngăn cản thì ông ta đã sớm vác gậy ra đánh Kỳ Tiêu rồi. Hơn nữa, Kỳ Viễn cũng không muốn làm rạn nứt quan hệ với Bạch gia, ông ta biết mình đuối lý nên đành phải nhượng bộ thêm một phần lợi nhuận trong lần hợp tác này.

Ông ta còn ép buộc Kỳ Tiêu phải đến xin lỗi Bạch Nguyệt, nếu không sẽ bắt cậu ta chuyển trường, khiến cậu ta từ nay về sau không thể gặp lại Bạch Thu Thu nữa.

Kỳ Tiêu đành phải thỏa hiệp. Cậu ta định bụng ngày hôm sau đến trường sẽ nói một câu xin lỗi qua loa với Bạch Nguyệt cho xong chuyện, nhưng không ngờ rằng hôm đó Bạch Nguyệt lại không đến trường.

Ngay cả Bạch Thu Thu cũng chẳng biết lý do tại sao, mãi sau này giáo viên chủ nhiệm mới thông báo rằng Bạch Nguyệt đã chuyển trường.

Ánh mắt của mọi người trong trường nhìn Kỳ Tiêu bỗng nhiên thay đổi.

Trước đây họ chỉ biết Kỳ Tiêu hay gây gổ, nhưng đó là đánh đấm với đám con trai, chẳng ai ngờ cậu ta lại là loại người vũ phu đánh cả con gái. Ngay cả những nữ sinh ngày thường hay lén lút ngắm nhìn hắn giờ đây cũng nhìn cậu ta với ánh mắt đầy vẻ khinh thường.

Kỳ Tiêu tuy không quan tâm đến những lời đồn đại bên ngoài, nhưng trong lòng cậu ta cảm thấy bức bối cũng là sự thật.

Đặc biệt là hiện tại khi nhìn thấy Bạch Nguyệt, cơn giận trong lòng cậu ta lại bùng lên một cách vô cớ.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài màu tím khói, mái tóc đen nhánh được tết thành bím tóc kiểu xương cá đơn giản, trên dây buộc tóc ở đuôi còn đính hai hạt châu nhỏ màu đỏ. Chiếc mũ nồi màu be càng làm tôn thêm vẻ ngọt ngào và dịu dàng của cô.

Thần sắc của cô rất tốt, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh ủ rũ, khổ sở của một người vừa phải chịu uất ức.

Kỳ Tiêu hạ thấp giọng, cười khẩy đầy châm chọc: "Đây chính là mục đích của cậu sao? Cố tình giả vờ đáng thương để tranh thủ sự đồng cảm của người khác?"

Bạch Nguyệt đang cúi đầu hái dâu tây, nghe vậy liền hờ hững hỏi lại: "Tranh thủ sự đồng cảm của ai cơ? Cậu à?"

Cổ họng Kỳ Tiêu nghẹn lại, trước mắt cậu ta dường như lại hiện ra dáng vẻ cô dù đang bị thương nhưng vẫn mỉm cười dịu dàng.

Bạch Nguyệt ngước mắt lên nhìn cậu ta, khóe môi vương vấn ý cười: "Nàng công chúa nhỏ ở đằng kia gặp rắc rối rồi đấy, cậu không định qua giúp sao?"

Cách đó không xa, Bạch Thu Thu với vẻ ngoài xinh đẹp rạng rỡ đang bị một nam sinh lạ mặt quấn lấy không buông.

Kỳ Tiêu khẽ nhíu mày, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lùng, cậu ta đứng phắt dậy rồi sải bước nhanh về phía đó.

Bạch Nguyệt nhìn xuống quả dâu tây đã bị dẫm nát dưới đất, ánh mắt lộ vẻ tiếc nuối. Đây chính là quả dâu cô đã ưng ý ngay từ cái nhìn đầu tiên, đáng tiếc lại bị kẻ không có mắt phá hủy mất rồi.

Nhưng không sao cả, cô đã lại nhắm trúng một quả dâu tây khác rồi.

Bạch Nguyệt đưa tay hái quả dâu tây căng mọng đó xuống. Trong lòng chợt nảy ra ý định, cô lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh selfie.

Tại một hiệu sách trong thành phố.

Kỳ Vọng đang ngồi xổm trên mặt đất để kiểm kê số sách mới về. Chiếc điện thoại trong túi quần cậu bỗng rung lên một cái. Thông thường, cậu chỉ nhận được tin nhắn từ nhóm lớp, bởi cậu chẳng có bạn bè gì, cũng sẽ chẳng có ai nhắn tin riêng cho cậu cả.

Thế nhưng, hôm qua lại có một cô gái trước khi rời đi đã nằng nặc đòi lấy điện thoại của cậu để kết bạn.

Kỳ Vọng có một loại dự cảm. Cậu dừng công việc trong tay, lấy điện thoại ra ấn sáng màn hình, và quả nhiên, cậu đã nhận được một tin nhắn mới.

Tên người gửi hiển thị vỏn vẹn hai chữ "Nguyệt Nguyệt" đơn giản, dễ hiểu. Ban đầu cậu vốn lưu tên là "Bạch Nguyệt", nhưng cô cứ khăng khăng nói như vậy quá xa cách, phải tận mắt nhìn chằm chằm cậu đổi thành "Nguyệt Nguyệt" thì mới chịu hài lòng.

Tin nhắn cô gửi đến là một bức ảnh.

Trong ảnh, cô gái nở nụ cười rạng rỡ, khí chất dịu dàng. Quả dâu tây cô cầm bên cạnh má có màu sắc đỏ tươi, vô cùng đẹp mắt, càng làm tôn lên làn da trắng ngần của cô.

[Tặng cho cậu ăn nhé, chịu không?]

Kỳ Vọng dùng một tay gõ chữ: [Không cần.]

[Thật sự không cần sao?]

Cậu dường như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ cố tình giả vờ tủi thân của cô gái nhỏ, khóe môi bất giác cong lên một độ cung nhàn nhạt, nhưng ngón tay vẫn gõ trả lời một câu: [Không cần.]

Nguyệt Nguyệt: [Ngọt lắm đấy nhé, cậu chắc chắn là không muốn sao? À đúng rồi, cái tớ đang nói không phải là dâu tây đâu, mà là tớ đó nha.]

Bàn tay đang cầm điện thoại của Kỳ Vọng khẽ cứng đờ lại.

Ông cụ chủ tiệm vừa đi dạo bên ngoài về, liếc mắt một cái liền nhìn thấy thiếu niên đang ngồi xổm trong góc tường, lấp ló sau những chồng sách cao.

Thiếu niên quay mặt vào tường nên không nhìn rõ biểu cảm, chỉ thấy lưng cậu cong cong, đầu cúi thấp, trông hệt như chú chó Golden nhỏ mà ông hay gặp trong công viên ngày thường.

Mỗi khi bị hoảng sợ, nó cũng thích chui vào một góc rồi cuộn tròn cơ thể lại như thế.

Ông cụ gãi gãi đầu, nghĩ mãi không thông, ông mới chỉ rời đi có một lát thôi mà đã xảy ra chuyện gì rồi? Sao lại khiến cho Kỳ Vọng bị kích động lớn đến mức này chứ?