Chương 38: Bắt xin lỗi

Bạch Nhiễm đặt đĩa dâu tây lên bàn trà. Nhìn dáng vẻ Thời Tố và Bạch Nguyệt ngồi trên ghế sofa chờ được ăn, trông hai người họ giống nhau như đúc từ một khuôn ra vậy.

Bạch Nhiễm ngồi xuống bên cạnh Thời Tố, chọn một quả dâu tây đẹp nhất đút cho bà. Nhìn bà mím môi cười hạnh phúc, ý cười trong đáy mắt ông cũng trở nên chân thật hơn vài phần: "Ngày mai anh được nghỉ, cả nhà mình đi hái dâu tây nhé?"

Thời Tố phấn khích gật đầu lia lịa: "Được ạ!"

Bà vội nắm lấy tay Bạch Nguyệt ngồi bên cạnh: "Nguyệt Nguyệt cũng đi cùng nhé."

Bạch Nguyệt không vội nhận lời ngay mà mỉm cười nhìn sang Bạch Nhiễm.

Bạch Nhiễm bày ra vẻ mặt dịu dàng của một người cha hiền từ: "Ngày mai là thứ bảy, Nguyệt Nguyệt không phải đi học, đương nhiên là phải đưa con đi cùng rồi. Cả nhà ba người chúng ta sẽ đi chơi một bữa thật vui vẻ."

Lúc này Bạch Nguyệt mới đáp: "Vâng ạ, con cũng muốn đi hái dâu tây cùng mẹ."

Thời Tố vui lắm, đôi mắt bà lấp lánh niềm vui: "Nguyệt Nguyệt, hay tối nay mẹ con mình ngủ chung đi."

Nụ cười trên mặt Bạch Nhiễm thoáng khựng lại.

Thời Tố không để ý đến biểu cảm của chồng. Bà xem phim truyền hình thấy mẹ con tình cảm tốt thì thỉnh thoảng sẽ ngủ cùng nhau. Nhưng trí nhớ bà không tốt, bà chẳng nhớ nổi mình đã từng ngủ cùng con gái bao giờ chưa.

Bạch Nguyệt cười tít mắt: "Mẹ ơi, con lớn thế này rồi, nếu để người ta biết con còn ngủ với mẹ thì họ cười cho thối mũi mất."

Thời Tố thoáng chút hụt hẫng: "Vậy hả..."

Bạch Nhiễm vòng tay ôm lấy vai Thời Tố, dỗ dành: "Em hay lạ giường, tối ngủ không ngon giấc sẽ làm ảnh hưởng đến Nguyệt Nguyệt nghỉ ngơi. Như thế thì mai làm sao có tinh thần đi chơi được."

Thời Tố ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, em biết rồi."

Thời gian còn lại, Thời Tố dồn hết sự chú ý vào việc chọn dâu tây. Bà nhặt hết những quả vừa đẹp vừa ngon đưa cho Bạch Nguyệt, còn Bạch Nhiễm thì họa hoằn lắm mới được chia cho một quả.

Điện thoại của Bạch Nguyệt bỗng nhận được thông báo chuyển khoản, số tiền không hề nhỏ.

Một tin nhắn từ danh bạ hiện lên.

Khẩu Phật tâm xà: Học tập vất vả rồi, cho con tiền tiêu vặt, sau này nhớ tiếp tục biểu hiện cho tốt.

Bạch Nguyệt cúi đầu gõ chữ rồi ấn gửi.

Bên kia, Bạch Nhiễm nhận được tin nhắn trả lời.

Sen Tâm Đen: Cảm ơn ba ạ.

Khi ngẩng đầu lên, Bạch Nguyệt và Bạch Nhiễm trao nhau một nụ cười đầy ẩn ý, nhìn qua thì đúng là một bức tranh cha hiền con thảo mẫu mực.

Hôm đi vườn dâu, Bạch Thu Thu cũng được đưa đi cùng.

Do trí nhớ của Thời Tố không tốt, Bạch Nhiễm đã giải thích với bà rằng Bạch Thu Thu là con gái nuôi của gia đình. Thời Tố tin ngay, bà hoàn toàn không biết gì về chuyện thiên kim thật giả giữa Bạch Thu Thu và Bạch Nguyệt, nên đối xử với Bạch Thu Thu cũng rất thân thiết.

Bạch Thu Thu vốn dĩ không muốn đi góp vui, nhưng nghĩ đến việc Thời Tố trước giờ luôn đối xử tốt với mình nên cô ta ngại từ chối, đành miễn cưỡng đi theo đến vườn dâu.

Hôm nay là thứ bảy nên vườn dâu ở ngoại ô khá đông khách.

Thời Tố rất hứng thú với những quả dâu tây đỏ mọng đẹp mắt, tinh thần vô cùng phấn chấn. Bạch Nhiễm kiên nhẫn đi theo bà hái dâu, chẳng bận tâm xem hái nhiều thế liệu có ăn hết hay không.

Bạch Thu Thu sống ở Bạch gia bao năm nay, thừa hiểu Bạch Nhiễm và Thời Tố khi ở bên nhau thì không thích bị ai làm phiền. Vì thế, cô ta chỉ chán nản đứng cách đó không xa. Lại nhìn thấy Bạch Nguyệt ở bên cạnh càng khiến tâm trạng cô ta thêm tồi tệ, bèn bỏ đi dạo một mình ở khu vực khác.

Bạch Nguyệt đang ngồi xổm xuống ở một góc vườn. Cô tia trúng một quả dâu tây vừa to vừa đỏ, nhưng tay chưa kịp chạm vào thì đã có một bàn tay khác nhanh hơn, nẫng tay trên hái mất quả dâu ấy.

Cô ngẩng đầu lên.

Nam sinh có gương mặt tinh xảo lười nhác nhếch mép cười: "Đã lâu không gặp, Bạch Nguyệt."

Bạch Nguyệt cũng mỉm cười đáp lại: "Gặp cậu ở đây, thật trùng hợp."

Kỳ Tiêu nói: "Không trùng hợp đâu, tôi đặc biệt ở đây đợi cậu đấy."

Bạch Nguyệt hỏi lại: "Vậy sao?"

Kỳ Tiêu tùy tiện ném quả dâu tây đang cầm trong tay xuống đất, giọng điệu hờ hững: "Ba tôi cứ bắt ép tôi phải đến xin lỗi cậu, nhưng tôi thấy cậu sống tốt thế này, chắc cũng chẳng cần lời xin lỗi của tôi đâu nhỉ."

Cách đây không lâu, một người vốn hiền lành trên thương trường như Bạch Nhiễm lại hiếm khi tỏ thái độ gay gắt với Kỳ Viễn. Lúc đầu Kỳ Viễn còn chẳng hiểu mô tê gì, mãi sau khi cho người đi điều tra, ông ta mới biết thì ra Bạch Nguyệt đã bị Kỳ Tiêu bắt nạt ở trường.

Nghe nói trên người Bạch Nguyệt còn có thêm thương tích, cũng chẳng biết làm sao mà Kỳ Tiêu có thể ra tay đánh con gái được, đúng là loại không có tư cách!