Chương 35: Tuổi trẻ, thật tốt biết bao

Bạch Nguyệt ngây thơ chớp chớp mắt. Cô gái dịu dàng xinh đẹp ấy có ánh mắt trong sáng đến thế, ai mà nỡ lòng nào trách mắng cơ chứ?

Cậu đã tưởng rằng lời cảnh cáo của mình ở cầu thang sẽ khiến cô cảm thấy tổn thương, nhưng đó quả thực chỉ là ảo giác của cậu mà thôi. Thực tế là, cô đã mượn chính chuyện này để khiến lòng cậu càng thêm rối bời, bất an.

Kỳ Vọng bỗng cảm thấy bực bội, không phải vì cô, mà là vì chính bản thân mình. Kể từ ngày đầu tiên gặp mặt, cậu cứ như thể đang bị cô dắt mũi vậy.

Tay của Bạch Nguyệt bị cậu nắm lấy.

Bàn tay cậu vô cùng mạnh mẽ, đường nét cổ tay cũng rất săn chắc. Cô thầm nghĩ, giá như tay áo của cậu có thể xắn lên thêm một chút thì tốt rồi, đường cơ bắp trên cánh tay cậu chắc chắn cũng sẽ rất đẹp.

Bạch Nguyệt vừa thầm cảm thán như vậy, vừa ngoan ngoãn để cậu dắt vào một con hẻm vắng người. Nơi này ánh sáng mờ ảo, rất hiếm khi có người qua lại.

Kỳ Vọng buông tay đang nắm lấy cô ra. Sắc mặt cậu cứng đờ, lạnh lẽo, trong đôi mắt đen thẳm tựa như có một lớp mực đặc không thể tan, che giấu những cảm xúc kìm nén không thể nói ra cùng ai.

“Bạch Nguyệt, đừng đùa giỡn với tôi.”

Cô nghiêng đầu, nhìn cậu với ánh mắt nửa hiểu nửa không.

Trời vừa mưa cách đây không lâu, không khí trong con hẻm âm u, ẩm ướt cũng vô cùng vẩn đυ.c. Đôi giày trắng nhỏ trên chân cô trông quá sạch sẽ, hoàn toàn lạc lõng với nơi này.

Nhưng đối với cậu mà nói, sự tương phản ấy lại vừa vặn một cách hoàn hảo.

Kỳ Vọng né tránh ánh mắt của cô, nhìn chằm chằm vào lớp bụi trên tường, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng, không hề có chút cảm xúc nào: “Kế hoạch cuộc đời của tôi là sau khi tốt nghiệp sẽ học tiếp đại học, rồi tìm một công việc để tự nuôi sống bản thân. Một kế hoạch bình thường như vậy, nhưng đối với tôi lại là một việc vô cùng không dễ dàng.”

Cậu nói tiếp: “Các cậu có thể vì hứng thú nhất thời mà lựa chọn rẽ trái hay rẽ phải. Đến khi hứng thú qua đi, có thể dễ dàng rút lui. Nhưng tôi không có cái tư cách để thử và sai đó. Vì vậy, tôi đã quen với việc làm mọi thứ theo tuần tự, đó là cách sống an toàn nhất đối với tôi.”

Cậu ngập ngừng một lát, ánh mắt cuối cùng cũng rơi trên người cô, trong con ngươi chỉ phản chiếu duy nhất bóng hình của cô. Giọng nói của chàng thiếu niên vốn lạnh lùng, xa cách này bỗng có thêm vài phần khàn đặc: “Bạch Nguyệt, tôi không chơi nổi đâu.”

Để nói ra câu này, không ai biết cậu đã khó khăn đến nhường nào. Nó giống như việc cậu đang tự mổ xẻ phần hèn nhát và tồi tệ nhất của bản thân ra cho người khác xem. Cậu của lúc này yếu đuối đến mức dường như chỉ cần một cú chạm nhẹ là có thể tan vỡ.

Khóe môi Bạch Nguyệt khẽ nhúc nhích: “Kỳ Vọng, chúng ta hãy lập một giao ước nhé.”

Trong đôi mắt cô lấp lánh ánh sao, ý cười rạng rỡ, tựa như đang tỏa sáng lấp lánh: “Nếu thật sự có một ngày tôi mất đi hứng thú và ruồng bỏ cậu, vậy thì, cậu hãy lấy đi mạng sống của tôi nhé.”

Sắc mặt Kỳ Vọng khẽ sững lại.

Cô tiến về phía trước hai bước, đến gần cậu hơn, rồi dùng cả hai tay nắm lấy bàn tay to lớn đang lạnh ngắt của cậu. Cô bật cười thành tiếng: “Còn trước khi ngày đó đến, chúng ta hãy cứ vui vẻ ở bên nhau nhé.”

Có gì đó không đúng.

Tình cảm của cô quá thẳng thắn, thậm chí dưới vẻ ngoài dịu dàng ấy còn ẩn giấu một chút điên cuồng. Tất cả những điều đó như một cơn bão ập đến chàng thiếu niên, và cậu nghe thấy rõ mồn một tiếng tim mình đang đập.

Yết hầu của Kỳ Vọng khẽ chuyển động, trong khoảnh khắc cậu cảm thấy cổ họng khô khốc.

Có lẽ là do bàn tay cô quá ấm áp, cũng có lẽ là do tác dụng của dopamine. Khi bị đôi mắt trong veo, thuần khiết của cô gái nhìn chằm chằm, thế giới của cậu dường như đã xảy ra một sự thay đổi kinh thiên động địa, đến cả linh hồn cũng đang run rẩy theo.

Ông lão cảm thấy đôi bạn trẻ này có gì đó là lạ.

Đầu tiên là lúc hai người họ bước vào cửa. Bước chân của Kỳ Vọng không còn vội vã như trước nữa. Cậu đẩy cửa ra trước, đợi cô gái bước vào rồi mới theo sau một bước, tiến vào trong hiệu sách.

Cô gái rất lễ phép chào hỏi ông lão.

Ông lão cười tủm tỉm, đoạn đưa mắt nhìn sang cậu thiếu niên.

Cậu chẳng thèm để ý đến ông lão, mà đi thẳng đến chiếc bàn nhỏ ở góc phòng. Cậu thuận tay nhận lấy cặp sách của cô gái rồi đặt lên bàn. Tiếp đó, cậu khẽ kéo ghế ra, đợi cô gái bước tới rồi lại đẩy ghế vào một chút, và cô gái cứ thế tự nhiên ngồi xuống.

Ông lão nhướng mày.

Cái cậu nhóc Kỳ Vọng này, ông cũng xem như là có chút hiểu biết. Bình thường thì giỏi che giấu tâm sự nhất, thế nhưng một khi cậu nhóc này đã thật lòng quan tâm ai đó, thì những điều bộc lộ qua từng chi tiết nhỏ nhặt sẽ không thể nào nói dối được.

Ông lão cầm bình giữ nhiệt lên uống một ngụm nước, đoạn thầm cảm thán: Tuổi trẻ, thật tốt biết bao.