Chương 34: Đừng đùa giỡn với tôi

Vì chuyện gã đàn ông kia gây rối lúc nãy, hai người đã lỡ mất một nhịp đèn xanh, bây giờ lại phải đứng ở ngã tư chờ đèn tín hiệu tiếp theo. Lần này, số người đứng chờ đã ít hơn.

Bạch Nguyệt ngẩng đầu nhìn cậu: “Cảm ơn cậu.”

Kỳ Vọng không đáp lại, cũng chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một cái. Cậu bước sang bên một bước để giữ khoảng cách với cô. Vẻ mặt lạnh lùng xa cách của cậu lúc này, hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ ra tay tương trợ lúc nãy.

Bạch Nguyệt thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn xuống đất, khẽ mím môi. Muốn làm cho cây sắt nở hoa, quả thực không phải là chuyện dễ dàng.

Sau khoảng nửa phút im lặng, Kỳ Vọng bước lên trước hai bước rồi dừng lại, quay đầu nhìn cô: “Không qua đường à?”

Bạch Nguyệt ngước mắt lên, thì ra đèn đỏ đã chuyển sang xanh. Cô vội vàng bước nhanh theo sau.

Kỳ Vọng cứ thong thả bước về phía trước, tỏ vẻ thờ ơ với việc có người đi theo sau lưng. Con đường này cũng đâu phải của riêng cậu, đương nhiên ai cũng có thể đi.

Thế nhưng, sau khi qua đường, cô lại dừng bước.

Cảm nhận được người phía sau không đi theo nữa, Kỳ Vọng khựng lại. Trong thâm tâm, cậu không ngừng tự nhủ rằng đừng quay đầu lại, cô ấy muốn đi đâu, muốn làm gì, tất cả đều không liên quan đến mình.

Thế nhưng, tiếng xe cộ gầm rú lướt qua tai, tựa như đang điên cuồng khuấy đảo tâm trạng vốn đang bình lặng của cậu. Cậu không tài nào bình tĩnh lại được, bước chân cũng ngày một nặng nề.

Bạch Nguyệt cứ thế đứng một mình bên lề đường, ánh mắt vô định nhìn những chiếc xe nối đuôi nhau trên phố. Ánh hoàng hôn phủ lên người cô một lớp voan ấm áp. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô, mọi âm thanh ồn ào dường như đều tan biến hết.

Một bóng đen đổ xuống người cô, thẳng thừng phá vỡ vệt nắng hoàng hôn may mắn được cô ưu ái.

Bạch Nguyệt nhìn theo hướng bóng đen đổ xuống.

Dáng người Kỳ Vọng cao ráo, mảnh khảnh, ánh tà dương kéo dài chiếc bóng của cậu, dễ dàng bao trọn lấy thân hình nhỏ bé của cô. Thế nhưng, cho dù không có ánh chiều tà đó, những vì sao trong mắt cô vẫn luôn lấp lánh.

Đôi mắt đen của Kỳ Vọng sâu thẳm. Cậu khẽ chau mày, như thể chỉ cần cúi mắt không nhìn thẳng vào cô, thì sẽ không để sự tồn tại của cô gây ra thêm nhiều gợn sóng trong lòng mình nữa.

Cậu nói: “Đừng đứng ở đây.”

Cô vừa mới bị một gã đàn ông bỉ ổi nhắm tới, vậy mà chẳng có chút sợ hãi nào, vẫn cả gan đứng một mình ở nơi đông người qua lại thế này.

Bạch Nguyệt nói: “Tôi phải đợi người nhà đến đón.”

Trước đây không phải cô luôn thích ngồi ở hiệu sách đợi người sao?

Kỳ Vọng vừa định buột miệng hỏi câu đó, nhưng lại vô thức ngậm miệng lại. Cô không lảng vảng ở hiệu sách nữa, tức là sẽ không xuất hiện trước mắt cậu. Như vậy cậu sẽ được yên tĩnh hơn, thế chẳng phải tốt hơn sao?

Đương nhiên là rất tốt.

Kỳ Vọng không nói thêm lời nào, cậu khẽ nhúc nhích, định xoay người rời đi. Thế nhưng, chỉ vừa liếc mắt một cái, cậu đã thấy có một người đàn ông đi ngang qua đang tò mò nhìn về phía cô gái mặc đồng phục học sinh.

Quai hàm Kỳ Vọng căng cứng.

Không, như vậy một chút nào cả.

Cậu nói: “Đến hiệu sách đi.”

Bạch Nguyệt đang ngắm những ngọn đèn đường bắt đầu sáng lên ở phía xa, nghe vậy, cô ngẩn ra một lúc mới như hiểu ra cậu đang nói chuyện với mình. Vẻ mặt cô lộ rõ vẻ do dự: “Nhưng mà, cậu không thích tôi lại gần…”

Cho nên, sau lời cảnh cáo “Đừng lại gần tôi” của cậu, cô đã không định đến hiệu sách để làm chướng mắt cậu nữa.

Cô mà ngoan ngoãn nghe lời như vậy mới là chuyện lạ.

Kỳ Vọng biết quá rõ, cô đang dùng chiêu lạt mềm buộc chặt, lấy lùi làm tiến. Thế nhưng, cậu cũng biết quá rõ rằng, chiêu này của cô dùng trên người cậu, lại vô cùng hiệu quả.

Kỳ Vọng xoay người lại, nói: “Đi theo tôi.”

Bạch Nguyệt ngoan ngoãn đi theo sau, cô bước đi phía sau cậu, khóe môi từ từ cong lên: “Kỳ Vọng, trên đường đông người quá nhỉ.”

Cậu không đáp lời.

“Lỡ như có ai đó đυ.ng phải tôi, cậu nói xem tôi có bị ngã không?”

Kỳ Vọng vẫn không nói một lời.

Bạch Nguyệt tỏ vẻ lo lắng: “Vậy lỡ tôi đi lạc thì phải làm sao bây giờ?”

Phải rồi, cô vốn chẳng có chút năng khiếu nào trong việc nhớ đường cả.

Dù không có ai đáp lời, cô vẫn có thể luyên thuyên không dứt: “Chuyện của ông chú kỳ quặc hôm nay làm tôi sợ quá. Trước đây tôi chưa bao giờ gặp phải tình huống như vậy, có phải bây giờ người xấu càng ngày càng nhiều không? Nếu như vừa rồi không có cậu ở đó, chắc chắn tôi đã bị bắt nạt thê thảm lắm rồi nhỉ, Kỳ Vọng…”

Cậu quay đầu lại: “Cậu nói nhiều quá rồi đấy.”