Chương 33: Đừng lại gần tôi

Kỳ Vọng chưa bao giờ phủ nhận mình là một kẻ nhát gan. Cậu không có đủ dũng khí để chấp nhận sự thay đổi này.

Trên quãng đường tiếp theo, cậu không còn nghe thấy tiếng bước chân của cô gái đột nhiên vang lên nữa, và dĩ nhiên cũng không còn trông thấy bóng dáng của cô.

Thật kỳ lạ. Con đường này cậu đã đi suốt mấy năm trời, quen thuộc đến từng ngọn cỏ cành cây xung quanh. Những người qua lại thì khoác vai bá cổ bạn bè, không nói chuyện game thì cũng bàn xem cuối tuần đi đâu chơi. Những cảnh tượng này cậu đã thấy không biết bao nhiêu lần, thế nhưng, đây lại là lần đầu tiên cậu cảm thấy đoạn đường này sao mà yên tĩnh đến lạ.

Tại ngã tư đường, cậu trông thấy cô gái đang đứng giữa đám đông. Cô cũng giống như những người khác, đang chờ đèn xanh đèn đỏ. Xung quanh cũng có những học sinh khác mặc đồng phục, mỗi người một vẻ mặt khác nhau, nhưng điểm chung là, khi khoác lên mình bộ đồng phục, ai nấy đều toát lên sức sống thanh xuân của lứa tuổi này.

Kỳ Vọng đứng ở rìa ngoài đám đông, lặng lẽ và gần như vô hình. Cậu không thể hòa nhập vào đám đông, tựa như một kẻ lạc loài.

Người đổ về ngã tư ngày một đông, Bạch Nguyệt cũng bị đám đông chen lấn, phải dịch sang bên cạnh một chút. Thế nhưng, dù cô đã lùi lại hai bước, gã đàn ông trung niên đứng cạnh vẫn cứ tiến sát về phía cô.

Gã đàn ông trông như đang nhìn những con số nhảy trên đèn đỏ phía trước, nhưng khóe mắt lại không ngừng liếc về phía Bạch Nguyệt.

Trong đám đông này, những cô gái trẻ trung xinh đẹp luôn đặc biệt thu hút sự chú ý. Quan trọng hơn, trên người cô còn toát lên vẻ trong sáng của lứa tuổi học trò. Hơn nữa, Bạch Nguyệt trông có vẻ dịu dàng, trầm tĩnh, nói cách khác, cô thuộc kiểu con gái ngoan ngoãn, dù có chịu thiệt thòi cũng không dám lên tiếng.

Gã đàn ông lại lặng lẽ nhích thêm một bước về phía cô gái.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, gã đau đớn kêu lên một tiếng.

Tất cả mọi người đều ngoảnh lại nhìn.

Chỉ thấy bàn tay gã đang vươn ra sau lưng cô gái đã bị một bàn tay khác siết chặt lấy cổ tay.

Chàng thiếu niên trong bộ đồng phục xanh trắng có gương mặt vô cảm, nhưng đôi mắt lại như ngưng tụ sương lạnh, toát ra vẻ giá buốt. Dáng người cậu cao gầy, chỉ riêng chiều cao thôi cũng đã tạo cho gã đàn ông một cảm giác áp bức nặng nề.

Trên mu bàn tay cậu nổi đầy gân xanh, còn phần cổ tay bị nắm của gã đàn ông trung niên kia đã trắng bệch vì máu không lưu thông được, đủ để thấy cậu đã dùng sức lớn đến mức nào.

Gã đàn ông la lên: “Mày làm gì thế? Buông tao ra!”

Bàn tay đang siết lấy cổ tay gã có sức lực quá lớn, gã căn bản không thể giằng ra được. Thậm chí gã còn có ảo giác rằng, tay mình có thể bị bẻ gãy như thế này.

Kỳ Vọng lạnh lùng nói: “Mày định chạm vào cô ấy.”

Bạch Nguyệt lặng lẽ đứng sau lưng Kỳ Vọng, chỉ để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn từ sau lưng cậu, trông hệt như một cô bé đáng thương đang hoảng sợ.

Những người xung quanh lập tức đoán ra tình hình, liền chỉ trỏ và bàn tán về gã đàn ông.

Gã đàn ông chột dạ, nhưng khi nhìn thấy khiếm khuyết trên người chàng thiếu niên, gã lại có thêm dũng khí: “Mày nói bậy bạ gì đấy! Rõ ràng là mày kiếm chuyện với tao. Nếu không phải tao không thèm chấp kẻ tàn tật, thì tao đã đánh trả từ lâu rồi!”

Gã đàn ông giãy giụa muốn rút tay ra, tay còn lại định đẩy Kỳ Vọng, nhưng Kỳ Vọng đột nhiên buông tay, khiến gã mất thăng bằng, ngã sõng soài ra đất.

Bạch Nguyệt nghe thấy lời của gã, cô cau mày, cũng không định giả vờ đáng thương nữa. Cô tiến lên một bước, nhưng một cánh tay của chàng thiếu niên lại kéo cô ra sau lưng mình.

Kỳ Vọng chắn trước mặt cô gái, đôi mắt không một gợn sóng nhìn gã đàn ông dưới đất: “Tôi vẫn chưa thành niên, trước đây cũng chưa từng phạm tội. Nếu là lần đầu đánh nhau, tôi sẽ không bị tạm giam đâu.”

Sắc mặt gã đàn ông biến đổi.

Những người trông càng bình tĩnh, thì những lời tàn nhẫn họ nói ra lại càng khiến người khác cảm thấy nguy hiểm hơn.

Cũng có vài người tốt bụng thấy Bạch Nguyệt và Kỳ Vọng là học sinh, nên đã đi tới hỏi xem họ có cần giúp báo cảnh sát không.

Gã đàn ông đang ngã sõng soài trên đất lập tức tiu nghỉu, vội vàng bò dậy, cười xòa nói: “Hiểu lầm thôi, tất cả chỉ là hiểu lầm!”

Nói rồi, gã ta lại rối rít xin lỗi hai cô cậu học sinh, vừa nói vừa lùi lại, chẳng mấy chốc đã chạy mất dạng.

Mọi người xung quanh thấy không có chuyện gì to tát, nên cũng dần dần giải tán.