Chương 31: Cậu đáng yêu thật

Đây là tiết Toán. Dù lớp Một là lớp có thành tích học tập tốt nhất, nhưng cũng khó tránh khỏi việc khiến một vài người nghe giảng đến mức buồn ngủ rũ rượi.

Thầy giáo viết một bài toán lên bảng, rồi cho các bạn cùng bàn hai phút để thảo luận với nhau.

Bạch Nguyệt đang cúi đầu vẽ hình trong vở. Cô không để ý nên khi cánh tay đặt trên bàn khẽ động, khuỷu tay cô đã chạm phải một cây bút. Cây bút cứ thế lăn sang bên, đến mép bàn rồi rơi xuống, nhưng đã được một bàn tay kịp thời bắt lấy.

Bạch Nguyệt nhìn sang.

Ngón tay của cậu thiếu niên thon dài, khớp xương rõ ràng. Cây bút vỏ màu tím nằm trong tay cậu, trông có vẻ sặc sỡ một cách lạ thường.

Kỳ Vọng mặt không biểu cảm, dường như việc bắt được cây bút này chỉ là một hành động tiện tay của cậu, hoàn toàn là một sự trùng hợp mà thôi.

Bạch Nguyệt nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."

Đây cũng là câu nói đầu tiên cô nói với cậu kể từ khi ngồi ở vị trí này.

Cô đưa tay ra định lấy lại bút, nhưng cậu lại nắm chặt tay lại. Cây bút bị cậu giữ chặt trong lòng bàn tay, rõ ràng là không có ý định để cô lấy lại một cách dễ dàng như vậy.

Bạch Nguyệt ngước mắt nhìn cậu, trong đôi mắt trong veo của cô ánh lên vẻ hoang mang.

Kỳ Vọng khẽ mím môi. Hồi lâu sau, cậu mới lên tiếng: "Tại sao cậu lại đến đây?"

Bạch Nguyệt mỉm cười: "Vì trường này rất tốt, nên tôi đến thôi."

Tay cậu vẫn chưa buông ra.

Bạch Nguyệt chớp chớp mắt, rồi bật cười khẽ: "Hay là, cậu muốn nghe tôi nói, vì cậu ở đây, nên tôi mới đến đây?"

Vẻ mặt Kỳ Vọng không đổi. Cậu đặt cây bút lên bàn cô, rồi thu ánh mắt lại nhìn vào cuốn vở nháp trên bàn mình, dường như chẳng hề hứng thú với việc đùa giỡn với cô ở đây.

Bạch Nguyệt cầm lấy cây bút của mình. Trên thân bút vẫn còn vương lại hơi ấm của cậu thiếu niên. Món đồ vốn vô tri vô giác này, bỗng dưng tựa như có hơi ấm.

Kỳ Vọng liếc nhìn đề bài, sau đó lấy túi bút đặt lên một góc vở để cố định, rồi cầm bút chì lên bắt đầu vẽ hình. Cậu rất nghiêm túc, mỗi một đường kẻ đều thẳng tắp, không hề có chút xiêu vẹo.

Ngay cả những người có cơ thể hoàn toàn bình thường cũng chưa chắc đã vẽ đẹp được như cậu.

Giọng nói dịu dàng của cô gái khẽ vang lên: "Thật ra, câu tôi vừa nói lúc nãy là thật đó."

Bàn tay đang cầm bút của Kỳ Vọng khựng lại.

Lúc nãy cô nói hai câu, vậy câu nào mới là thật?

Cậu tự nhủ không được suy nghĩ lung tung, ép mình phải bình tĩnh, tỏ ra như không có chuyện gì mà tiếp tục viết lên giấy. Thế nhưng, nhịp tim đột nhiên tăng nhanh lại không thể nào trở lại bình thường theo ý muốn chủ quan của cậu được.

Cậu nghe thấy tiếng cười của cô, trong tiếng cười trong trẻo ấy ẩn chứa niềm vui thích khi trò đùa thành công, một nét tinh nghịch trái ngược với vẻ ngoài dịu dàng của cô.

Kỳ Vọng đặt bút xuống, nhìn cô. Đôi mắt đen láy của cậu đối diện với ánh mắt lấp lánh ý cười của cô, giọng nói có phần khô khốc: "Bạch Nguyệt, tôi không thích đùa."

Đôi mắt Bạch Nguyệt cong cong như vầng trăng khuyết. Cô khẽ nghiêng đầu, bím tóc cũng khẽ đung đưa theo: "Thì ra cậu biết tên tôi à. Tôi còn tưởng cậu không quen tôi, nên chẳng dám bắt chuyện với cậu đấy."

Kỳ Vọng: "..."

Cô lại cười: "Với cả, lúc nãy tôi không có đùa đâu, những gì tôi nói đều là thật."

Cô thật sự đến đây là vì cậu.

Trên gương mặt cậu thiếu niên không hề có chút thay đổi cảm xúc nào, cũng chẳng có phản ứng gì với lời cô nói. Có lẽ, vốn dĩ cậu chẳng hề để tâm đến những lời đó.

Thời gian thảo luận kết thúc, thầy giáo trên bục giảng nhắc nhở mọi người im lặng và nhìn lên bảng.

Bạch Nguyệt là một học sinh ngoan ngoãn, cô chăm chú nhìn lên bảng, thỉnh thoảng lại ghi chép vài điều vào vở theo lời giảng của thầy.

Gió nhẹ thổi làm rèm cửa bay bay, khiến ánh nắng lúc tỏ lúc mờ, cũng làm cho tầm mắt người ta chao đảo.

Bạch Nguyệt nhìn những vệt sáng tối thay đổi trên trang vở, khẽ cau mày.

Một bàn tay đột nhiên kéo rèm cửa sang một bên, gài nó vào tường.

Cô ngước mắt nhìn người bên cạnh, trong mắt hiện lên bóng hình của cậu. Cậu thiếu niên cúi đầu ghi chép, đường nét gương mặt góc cạnh, khí chất lạnh lùng mà xa cách.

Tựa như cậu chẳng hề quan tâm đến bất cứ người hay việc gì ở thế giới bên ngoài.

Nhưng đó cũng chỉ là "tựa như" mà thôi.

Nét bút của cậu ngày một đậm hơn, rõ ràng đã để lộ ra rằng nội tâm cậu không hề bình lặng như vẻ bề ngoài.

Bạch Nguyệt lại một lần nữa không khỏi thầm cảm thán: Cậu đáng yêu thật.