Chương 26: Chân tôi hơi đau

Việc trên người Bạch Nguyệt bỗng xuất hiện thêm vài vết thương, đương nhiên đã khiến những người khác không khỏi thầm đoán già đoán non.

Ngay cả Thư Phù và Hồ Ấu cũng không ngoại lệ, cả hai đều nhìn Bạch Nguyệt bằng ánh mắt đầy khâm phục.

Thư Phù thắc mắc: "Cậu ấy lấy đâu ra dũng khí thế không biết? Bị đầu gấu trường bắt nạt mà lần nào cũng dám bật lại."

Hồ Ấu cũng chen vào: "Không ngờ Kỳ Tiêu lại ra tay với con gái, đúng là đồ khốn nạn!"

Bởi lẽ, dù bản thân cũng là những nữ sinh cá biệt, nhưng các cô vẫn luôn cho rằng việc động tay động chân là hành động rẻ tiền nhất. Cái thủ đoạn hạ đẳng đó thật sự quá mất phẩm giá.

Thế là, Bạch Nguyệt lại một lần nữa trở thành đối tượng bàn tán sau lưng của mọi người. Chỉ có điều, lần này cô lại là người được thương cảm. Thế nhưng, cô cũng chẳng mấy bận tâm về điều đó. Vừa ra khỏi cổng trường, cô chợt nhớ ra trên đoạn đường mình hay đi có một hiệu thuốc, thế là khi đến ngã tư, cô liền rẽ vào.

Lúc bước ra, trên tay cô đã xách theo một chiếc túi ni lông màu trắng.

Lúc này đèn tín hiệu vừa chuyển sang màu đỏ. Cô đứng bên lề đường, cúi đầu kiểm đếm lại những thứ trong túi. Vừa kịp liếc thấy đèn chuyển xanh bằng khóe mắt, cô liền cất bước hòa vào dòng người qua đường.

Dòng người đi từ phía đối diện cũng rất đông. Giữa lúc ấy, có một người đi quá vội, và ngay khoảnh khắc sắp va phải cô, một bàn tay đã nhanh như cắt giữ chặt lấy vai cô, kéo cả người cô lùi sang một bên.

Người kia cuối cùng chỉ sượt qua cánh tay ấy chứ không hề đυ.ng vào người cô. Trái lại, chính cô lại va phải một l*иg ngực rắn chắc.

Bạch Nguyệt ngẩng đầu lên, gương mặt không giấu được vẻ vui mừng.

Chàng thiếu niên có dáng người cao ráo, gương mặt thanh tú không biểu lộ chút cảm xúc nào. Đôi mắt đen sâu thẳm của cậu cũng tĩnh lặng như mặt hồ, chỉ có giọng điệu là có phần thờ ơ: "Đi trên vạch kẻ đường mà không thèm nhìn đường à?"

Bị mắng rồi.

Bạch Nguyệt tỏ thái độ nhận lỗi rất thành khẩn, cô nói: "Vâng, là tôi sai, tôi xin lỗi."

"Chuyện này thì có gì mà phải xin lỗi mình chứ?"

Kỳ Vọng vốn định nói thế, nhưng rồi ánh mắt cậu vô tình lướt qua những vết trầy xước trên tay và chân cô. Cậu bất giác nhíu chặt mày, rồi nắm lấy cổ tay cô kéo đi. Ban đầu, bước chân của cậu khá vội vã, nhưng ngay khi nhận ra đầu gối cô cũng bị thương, cậu liền chủ động đi chậm lại.

Bạch Nguyệt ngoan ngoãn để cậu dắt đi, băng qua vạch kẻ đường cho đến khi sang hẳn bên kia phố. Lúc này, cậu mới cúi mắt nhìn cô, trầm giọng hỏi: "Sao lại thế này?"

Bạch Nguyệt chớp chớp mắt, đáp: "Tôi bị ngã ạ."

Kỳ Vọng khẽ mím môi.

Thấy vậy, Bạch Nguyệt vội giải thích: "Tôi bị ngã thật mà."

Thực ra, cô chỉ bị ngã lúc nhảy từ cửa sổ xuống thôi. Dù bên dưới là một bãi cỏ, nhưng tay và chân cô vẫn bị trầy xước.

Kỳ Vọng trầm giọng nói: "Đến hiệu sách."

Nói rồi, cậu buông tay cô ra và đi về phía trước. Thế nhưng, chỉ được vài bước, cậu nhận ra cô không đi theo nên liền quay đầu lại nhìn.

Bạch Nguyệt vẫn đứng yên tại chỗ, cô nhìn cậu với ánh mắt trông mong, không hề nhúc nhích.

Xung quanh người qua kẻ lại, chỉ có mình cô đứng bất động, trông như một cô bé đáng thương bị người ta bỏ rơi.

Thậm chí, có vài người đàn ông còn tò mò đổ dồn ánh mắt về phía cô.

Kỳ Vọng cũng đứng bất động một lúc lâu. Cuối cùng, cậu lại bước đến bên cạnh cô, nắm lấy một bàn tay của cô.

Thấy vậy, cô cong cong mắt, khóe môi ẩn chứa một nụ cười.

Kỳ Vọng bất giác cảm thấy có chút bối rối. Cậu không nhìn cô, chỉ nhìn thẳng phía trước mà dắt cô đi.

Lần này, Bạch Nguyệt mới ngoan ngoãn đi theo sau cậu.

Đúng vậy, bây giờ đang là giờ tan tầm, trên đường đông người qua lại như vậy, mà cô lại còn đang bị thương nữa. Nếu cậu không để mắt đến, nhỡ cô bị người ta va phải thì sao?

Kỳ Vọng đã tìm cho mình một lý do rất chính đáng, và dường như nhờ vậy mà cậu có thể gạt đi sự bất an trong lòng. Thế nhưng, bàn tay đang nắm lấy tay cô không ngừng truyền đến sự chênh lệch nhiệt độ giữa hai người.

Cậu thì như quá nóng, còn cô lại như quá lạnh. Trong buổi chiều tà nắng gắt oi ả này, khoảnh khắc hai luồng nhiệt độ ấy giao nhau lại vô cùng dễ chịu.

Toàn bộ sự chú ý của Kỳ Vọng đều tập trung vào bàn tay ấy. Chính cậu cũng không biết mình đã phải dùng bao nhiêu sức lực mới kiềm chế được để không siết chặt lấy bàn tay đó.

Vốn dĩ, cậu và cô đi cùng nhau trông đã không hợp rồi, nên thỉnh thoảng có người qua đường nhìn họ với ánh mắt kỳ lạ cũng là chuyện đương nhiên.

Kỳ Vọng sớm đã quen với những ánh nhìn này, nhưng cô thì khác.

Trái tim đang xao động bất an bỗng chốc như được dội một gáo nước lạnh. Cậu chìm vào sự tĩnh lặng, đồng thời bàn tay đang nắm lấy tay cô cũng dần dần nới lỏng.

Nhưng ngay giây tiếp theo, tay cậu lại bị cô gái nắm ngược lại.

Cô nói: "Kỳ Vọng, cậu có thể đi chậm một chút được không? Chân tôi hơi đau."

Bất kể là lúc nào, Bạch Nguyệt cũng là một người rất lịch sự. Giống như bây giờ, trừ những ai có thành kiến với cô, nếu không thì sẽ chẳng ai thấy cách nói chuyện của cô đáng ghét cả.