Chương 3

Cha Phùng Ninh mất sớm, mẹ Lan và chồng không phải người địa phương, hai mẹ con không nơi nương tựa. Lo con gái nhỏ tuổi dễ bị thiệt, mẹ Lan quyết không tái giá, từng làm mọi việc từ tiệm làm đẹp, bán quần áo, đến nhân viên bán hàng. Cũng may sau này gom góp được ít vốn mở quán mạt chược, cuộc sống mới dễ thở hơn.

Phùng Ninh cười hì hì:

“Mẹ, mọi người cứ chơi đi, con đi tắm đây.”

Mẹ Lan bận chơi vẫn không quên dặn:

“À, lát nhớ vô bếp phụ mẹ nấu cơm đấy nhé.”

Dọn dẹp xong, Phùng Ninh về phòng, vừa hát vừa kéo rèm cho nắng tràn vào.

Cô ghé sát cửa sổ ngó xuống. Sau cơn mưa hè, lá nho xanh mướt, ve kêu inh ỏi, ông già hàng xóm ngồi ghế tựa phe phẩy quạt dưới bóng cây.

Cô lôi nửa quả dưa hấu từ tủ lạnh ra.

Ngồi trên bệ cửa sổ, vừa ăn dưa, vừa lướt Taobao. Đột nhiên nhớ đến chiếc áo “vớt được”, cô lên trang web chính hãng tra thử mẫu mã.

Giây phút giá tiền hiện ra, Phùng Ninh suýt rớt điện thoại vào mặt. Cô biết hàng hiệu đắt, nhưng không ngờ đắt đến vậy!

Cô bĩu môi: “Công tử bột thật có tiền ghê.”

Con golden nhà nuôi vẫy đuôi nhảy lên, chui vào góc nằm gọn. Phùng Ninh tắt trang web, nhắn tin cho Song Dao.

Phùng Ninh: [Báo nhanh với Tiểu Triệu, ngày mai sinh nhật cậu ta, chị Ninh sẽ tặng món quà siêu to khổng lồ!]

Song Dao: [Năm ngoái cậu cũng nói vậy, cuối cùng tặng chai nước giặt.]

Phùng Ninh: [Trời ơi, nhắc đến giờ luôn hả?]

Song Dao: [Chủ yếu là cậu keo quá đi! Tiểu Triệu về đến nhà, mẹ cậu ta thấy còn đang xách đúng chai đó, bảo là quán mạt chược tặng luôn đó.]

Phùng Ninh cười lăn lộn, ôm lấy bé Bối Bối đang cọ vào lòng.

Cô lật người, gãi đầu chú chó lông xù, vừa gõ chữ:

[Lúc đó đúng dịp quán tặng quà khách thân thiết, chị đây tiện tay chọn đại món để trêu cậu ta thôi. Yên tâm, năm nay mình sẽ tặng món khiến cậu ta phải quỳ xuống gọi mình bằng cha!]

Kỳ nghỉ hè trôi qua nhanh chóng.

Chớp mắt đã đến ngày nhập học. Mùa hè ở Nam Thành nóng hừng hực, trời xanh vắt, nắng như thiêu.

Hành lang chật kín người, nam nữ lộn xộn, cả giáo viên lẫn học sinh.

Giang Vấn mặc áo polo mỏng, một tay đút túi quần, dựa nghiêng bên cửa.

Giữa trưa oi bức, tóc mái anh ướt mồ hôi, mũi đọng giọt lấm tấm. Gương mặt anh tuấn nổi bật giữa đám đông, khiến các cô gái đi ngang không khỏi ngoái nhìn, thì thầm bàn tán.

Bị nhìn chằm chằm nãy giờ, tính khí thiếu gia trong anh bắt đầu nổi lên, dù mặt vẫn không thể hiện.