Cửa hàng bên trong, Giang Ngọc Vận đang quẹt thẻ ký hóa đơn.
Dịch Kiều xoay chìa khóa xe trong tay, kể một câu chuyện cười vừa nghe được hôm qua.
Hai người họ là những tiểu thư nổi tiếng nhất khu Nam thành. Mấy nhân viên bán hàng đã quá quen với việc bị họ vừa nói vừa móc mỉa người khác, tay vẫn thành thục đóng gói đồ.
“Arthur sắp về nước rồi, cậu biết chưa?”
“Biết.” Giang Ngọc Vận khựng lại, nhướng mày: “Rồi sao?”
“Cái thằng chóa đó hôm qua uống say trong tiệc sinh nhật của con nào đấy, lên mặt nói quên không được cậu, mắc cười chết đi được. Bạn gái ở LA thì tức muốn chết, hôm nay hỏi khắp nơi xem cậu là ai.”
Cửa kính tự động mở ra, hai người bước ra ngoài. Giang Ngọc Vận bước đi uyển chuyển trong đôi giày cao gót hàng hiệu, khẽ hừ lạnh:
“Liên quan gì tới tôi? Mấy đứa đó tưởng mình là báu vật chắc.”
Dịch Kiều cố rướn cổ nhìn một cậu trai gần đó, bị Giang Ngọc Vận lườm cho một cái:
“Em tôi mới học cấp ba.”
“Xí, cậu nghĩ gì vậy, tôi đâu đến mức biếи ŧɦái thế!” Dịch Kiều giả vờ giận, huých vai bạn:
“Nhưng mà em trai cậu đẹp trai ghê á, đúng chuẩn con nhà họ Giang, sau này chắc làm bao cô khóc lóc thất tình đấy.”
Giang Ngọc Vận hừ mũi: “Nó mới là người dễ tổn thương.” Rồi bổ sung: “Cậu chưa biết nhỉ, hồi nhỏ má tôi lên núi xin xăm cho nó, đạo sĩ nói nó đời này thuận buồm xuôi gió, chỉ sợ vướng tình duyên thôi.”
Dịch Kiều cười khẩy: “Vướng tình duyên á? Gái nào nỡ làm tổn thương khuôn mặt đó chứ.”
“Tiểu Vấn, đi thôi.” Giang Ngọc Vận bước đến, tháo kính râm, liếc từ đầu đến chân em trai rồi ngạc nhiên:
“Ơ, áo em đâu?”
Giang Vấn rút tai nghe, trả lời thờ ơ:
“Gặp phải nữ lưu manh cướp rồi.”
Nữ lưu manh thì hí hửng chạy về nhà.
Mẹ Lan nhìn cô con gái ướt như chuột lột:
“Sao trông con thế kia?”
“Hôm nay đi chơi quên mang ô.” Phùng Ninh lễ phép chào các dì đang chơi bài, lấy khăn lau tóc, tiện đứng cạnh xem bài.
Dì Lý liếc cô một cái:
“Tiểu Ninh, có điểm rồi chứ? Thi cử sao rồi?”
Giữa tiếng lách cách của mạt chược, Phùng Ninh cười nhẹ:
“Cũng tạm ạ.”
“Vào trường nào thế?”
“Khải Đức.”
“Ui chà, Khải Đức á? Ghê thật nha!” Dì Lý vội tán thưởng, thở dài đầy ngưỡng mộ:
“Con trai dì mà bằng được một nửa cháu thì dì mừng phát khóc rồi.”
Mẹ Lan đánh ra con tám vạn, cười lớn khiêm tốn:
“Thế là dì chưa thấy con bé lúc bướng thôi, tui lo suốt ngày.”
“Công nhận, mấy năm nay chị Lan cực lắm, giờ thấy con gái có tiền đồ cũng mừng.”