Chương 1

Lối vào tòa A – Trung tâm thương mại Quốc Kim.

Anh cúi xuống nhìn đồng hồ, rồi vừa ngẩng đầu lên thì một bóng đen vụt qua trước mặt, kéo theo một luồng gió mạnh. Chớp mắt sau, bóng đen đó lại lảo đảo quay trở lại.

Một bàn tay ướt sũng bất ngờ đưa ra, nhanh như chớp bịt chặt miệng anh, rồi đẩy mạnh anh ép sát vào tường.

Trái tim của Phùng Ninh vẫn còn đập loạn lên. Cô nép mình dưới vai người xa lạ, không dám cử động, lén thở dốc, dùng mu bàn tay lau nước mưa lăn dài trên mặt.

Lúc đó, mấy người mặc đồng phục bảo vệ đang la hét chạy tới, ngó nghiêng xung quanh. Theo phản xạ, cô siết chặt vòng tay đang ôm eo người trước mặt.

Mấy người đó dừng lại một lát rồi chuyển hướng đuổi theo phía khác.

Hương cam nhàn nhạt thoảng qua đầu mũi, Phùng Ninh ngẩng đầu lên sau một thoáng nhận thức chậm chạp, nhìn người đang bị mình bịt miệng.

Anh cao thật.

Tầm mắt cô từ từ di chuyển lên trên, hơi thở cũng bất giác khựng lại.

Gương mặt anh ở rất gần. Mái tóc ngắn đen tuyền, hàng mi nhạt nhòa, bên chân mày còn có một nốt ruồi nâu nhỏ. Đôi mắt phủ sương, đuôi mắt dài và cong, phản chiếu cơn mưa như trút bên ngoài, mang theo vẻ mê hoặc khó tả.

Tay Phùng Ninh bất giác buông lỏng.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, chàng trai ngây người cuối cùng cũng lấy lại phản ứng sau cú “quấy rối bất ngờ”, như bị điện giật đẩy mạnh cô ra.

“Suỵt, đừng la, bọn họ còn chưa đi xa đâu.” Phùng Ninh giơ ngón trỏ đặt lên môi ra hiệu im lặng, liếc quanh cảnh giác, rồi nhanh chóng giải thích: “Tôi không phải người xấu, tôi chỉ đang vẽ graffiti bên kia, rồi bị bảo vệ rượt theo.”

Cô vừa mới từ ngoài mưa chạy vào, toàn thân ướt đẫm đến tận chân tóc. Lớp phấn mắt màu xanh đậm loang lổ, dây chuyền đầu lâu lủng lẳng trước ngực, khuyên tai bạc đâm xuyên qua vành tai, dưới cằm dán một miếng băng cá nhân mờ mờ thấy máu.

Chàng trai cúi đầu nhìn chiếc áo khoác bị ướt của mình, nhíu mày khó chịu, không nói một lời. Cô nàng trước mặt thì thản nhiên như không, ánh mắt như đang nói: “Tôi là lưu manh thì đã sao?” Kiêu ngạo nhìn thẳng vào anh.

Anh nhìn cô giống như đang nhìn một đống sắt vụn rác rưởi. Với ánh mắt đầy khinh miệt quen thuộc, anh kéo khóa áo, lạnh lùng cởi ra, ném xuống đất không chút do dự.

Gương mặt ấy vốn dĩ đã toát lên khí chất kiêu ngạo lạnh lùng, từ cách nhìn người từ trên xuống đến cả khí chất đỉnh cao, y như bảng hiệu cửa hàng xa xỉ treo trên đầu, cùng một kiểu sang chảnh.

Phùng Ninh suýt bật cười nhưng cố nhịn. Cô liếc nhìn chiếc áo hàng hiệu bị ném xuống đất như rác rưởi, thản nhiên nói:

“Anh đẹp trai, tính khí cũng dữ dằn ghê nha.”

Chàng trai nhẫn nhịn, lạnh lùng đáp:

“Ừ.”

“Được thôi, anh không cần thì tôi mượn làm áo mưa nhé.” Phùng Ninh mặt dày có tiếng, không ngượng ngùng cũng chẳng gượng gạo, thản nhiên cúi người nhặt áo, vẫy tay như nhặt được báu vật:

“Hehe, cảm ơn nhiều nha.”

Anh liếc cô một cái, chẳng buồn nói gì, lấy tai nghe ra, đeo vào không cảm xúc.