Chương 7

Có những lời không dám nói với mẹ kế, tôi có thể lén nói cho ba nghe. Nhưng bây giờ, tôi ngay cả một người để dốc hết lòng tâm sự cũng không có.

Mẹ kế nói với tôi xong liền rời đi. Lúc lên lầu bà ấy còn ngân nga một điệu nhạc dân ca, trông tâm trạng rất tốt.

Tôi ngồi trên sô pha, nhìn quanh, ngắm nghía cách bài trí trong nhà. Dù chưa rời đi nhưng tôi đã cảm thấy vô cùng luyến tiếc.

Tôi đứng dậy, đi loanh quanh trong nhà, sờ chỗ này, chạm chỗ kia.

Khi tôi đang đi đến lối vào, lắc lắc con heo đất tiết kiệm của mình, thì cửa chính "cạch" một tiếng, Trạm Linh kẹp một chiếc laptop từ ngoài cửa bước vào.

Bây giờ đang là kỳ nghỉ hè, mỗi ngày anh ấy đều ra thư viện gần nhà đọc sách, đến giờ cơm mới về.

Anh ấy từ bên ngoài bước vào, trên người lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.

Dáng vẻ thiếu niên cao gầy, mảnh khảnh ấy được ánh nắng rực rỡ đầu tháng sáu bao bọc, tạo nên một vầng sáng viền vàng, trông đẹp đến nao lòng.

Thấy tôi đứng ở cửa, vẻ mặt trông cũng ấm ức, anh ấy đặt laptop lên tủ giày, cúi đầu thay giày, vờ như lơ đãng hỏi một câu: “Sao thế?”

Tôi vẫn còn đang giận anh ấy.

Vốn dĩ tôi định hừ một tiếng không thèm để ý đến anh ấy, nhưng vừa nghĩ đến việc chẳng bao lâu nữa mình sẽ phải rời nhà, trong lòng lại thấy khó chịu, liền mếu máo nói: "Mẹ bảo em đến thành phố bên cạnh học trường cấp hai nội trú, sau này em không ở nhà nữa."

Động tác thay giày của anh ấy dừng lại, Trạm Linh ngẩng đầu nhìn tôi: "Em đồng ý à?"

"Vâng..." Tôi nghịch nghịch con heo đất.

Anh ấy bỗng nhiên hơi nổi cáu, giọng cũng cao lên một chút: "Không muốn đi thì nói là không đi, em không biết nói ra à?"

"Em cũng không phải... là không muốn đi..."

Thật ra tôi rất không muốn đi.

Tôi muốn tiếp tục ở nhà. Học hay không học trường quý tộc cũng không quan trọng, tôi chỉ muốn ở lại đây, ở cùng với mẹ và Trạm Linh.

Mặc dù bây giờ tôi không gọi anh ấy là "anh" nữa, nhưng Trạm Linh thật sự là anh trai của tôi, là người nhà của tôi mà.

Nhưng mẹ kế nói nhà không có tiền cho chúng tôi đi học, tôi ngoài việc đi học nội trú ở thành phố bên cạnh thì còn cách nào khác đâu?

Trạm Linh nhìn tôi với vẻ bất lực: "Em thật sự muốn đi à?"

Tôi cũng không biết tại sao mình lại đột nhiên khó chịu đến vậy. Tôi cúi đầu không nói lời nào, nhưng không chịu nổi khi anh ấy hỏi lại lần nữa: "Em thật sự muốn đi?"

Tôi sụt sịt mũi, nước mắt bắt đầu rơi lã chã: "Em không muốn đi..."

Anh ấy thay giày xong liền đi vào trong: "Vậy anh đi nói với mẹ."

Tôi vội vàng níu anh ấy lại: "Không cần đâu!"