Trong ba năm qua, anh trai kế này, người lớn hơn tôi hai tuổi đã bước vào tuổi dậy thì.
Chiều cao của anh ấy bắt đầu vọt lên, từ chỗ lúc mới vào nhà họ Tô chỉ cao hơn tôi nửa cái đầu, đến bây giờ đã có thể dễ dàng nhìn xuống tôi.
Anh ấy ngồi trên sô pha, vài lọn tóc ngắn trên trán che đi một bên mắt.
Rõ ràng vẫn còn là một học sinh cấp hai, nhưng lại cho người ta cảm giác chín chắn, già dặn trước tuổi.
Trong lúc chờ thuốc khô, tôi hỏi anh: "Anh ơi, sau này chúng ta phải làm sao bây giờ?"
Anh ấy đáp, vẫn kiệm lời: "Việc gì cần làm thì cứ làm."
Anh ấy dường như không hề đau buồn trước cái chết của ba.
Nhưng rõ ràng ba vừa mới mua cho anh ấy điện thoại và máy chơi game kiểu mới nhất, còn tôi thì không có phần.
Ba nói anh trai có tính tự giác, còn tôi thì không.
Ba đối xử tốt với anh ấy như vậy, thế mà từ lúc biết tin ba mất cho đến tận bây giờ, anh ấy không hề rơi một giọt nước mắt.
Tôi đột nhiên nổi giận gạt tay làm rơi cả hộp y tế của anh ấy.
Chai chai lọ lọ lăn lóc ra sàn.
Anh ấy sững người ngẩng đầu nhìn tôi. Đôi mắt đen nhánh của anh sâu không thấy đáy.
Tôi có chút sợ ánh mắt đó, nhưng vẫn bất chấp chất vấn: "Ba mất rồi, tại sao anh không khóc?"
Đáy mắt Trạm Linh thoáng qua một nét giễu cợt: "Con người ai cũng có sinh lão bệnh tử."
"Nhưng mà... đó là ba! Ba mất mà anh cũng không khóc, anh đúng là đồ máu lạnh!"
Anh ấy nhìn tôi: "Tô Đình Vu, ông ấy là ba của em, không phải ba của anh."
Tôi không ngờ anh ấy sẽ nói ra những lời như vậy.
Đầu óc tôi nóng lên, tôi vùng vằng đứng dậy, hét lên: "Vậy thì anh cũng không phải là anh trai của em!"
"Tùy em."
Anh ấy không hề coi lời nói đó là một sự uy hϊếp, cứ thế quay đầu bỏ đi.
Tôi đứng tại chỗ, tức giận vô cùng, cảm thấy như mình vừa bị lừa dối.
Cái gọi là cảm giác an toàn... cũng là giả dối mà thôi!
Trạm Linh chính là một kẻ lừa đảo!
Tôi lau sạch chỗ thuốc vừa bôi trên đùi, thầm thề trong lòng, từ nay về sau sẽ không bao giờ nhận sự giúp đỡ của anh ấy, cũng sẽ không bao giờ gọi anh ấy một tiếng anh nữa!
Tôi bắt đầu gọi thẳng tên anh ấy là Trạm Linh.
Mặc dù bình thường hai chúng tôi không mấy khi chạm mặt, nhưng dù sao cũng ở chung một nhà, nên chuyện tôi thay đổi cách xưng hô với Trạm Linh rất nhanh đã bị mẹ kế phát hiện.