Trạm Linh dẫn tôi đến phòng của anh ấy.
Anh ấy mở tủ quần áo, bắt đầu nhét đồ vào ba lô.
Tôi đứng một bên nhìn anh ấy, trong lòng thấp thỏm không yên.
Trạm Linh chọn đứng về phía tôi, lẽ ra tôi nên vui mừng.
Nhưng sự thật lại hoàn toàn ngược lại, hành động này mang đến cho tôi sự bất an nhiều hơn là an ủi.
Sở Nguyệt Hoa nói không sai, Trạm Linh đang ở giai đoạn quan trọng, đáng lẽ phải tập trung học hành, không nên vì tôi mà làm loạn.
Dù Sở Nguyệt Hoa đối xử với tôi thế nào, suy cho cùng bà ấy cũng là mẹ ruột của Trạm Linh, sẽ không hại anh ấy.
Còn tôi là gì?
Khi ba còn sống, chúng tôi là người một nhà. Giờ ba mất rồi, tôi thậm chí còn chẳng được tính là em gái anh ấy.
Vậy mà anh ấy lại vì một đứa chẳng là gì như tôi mà cãi nhau với mẹ ruột, còn làm căng đến mức đòi dọn ra ngoài ở.
Tôi... không muốn liên lụy đến anh ấy.
Đang suy nghĩ lung tung thì anh ấy đột nhiên hỏi: "Này, Tô Đình Vu, sổ tiết kiệm còn ở trên người em không?"
A!
Tôi xấu hổ đáp: "Không còn... bị trộm mất rồi."
Anh ấy có chút phiền não vò đầu: "Hả?"
"Em xin lỗi..."
"Thôi bỏ đi, mất thì thôi. Thế điện thoại đâu?"
"Cũng bị trộm cùng lúc luôn."
Trạm Linh dừng tay lại, nghi hoặc nhìn tôi: "Vậy em về bằng cách nào?"
Tôi xấu hổ không dám ngẩng đầu lên: "Em... trộm tiền."
Giọng Trạm Linh đột nhiên cao vυ"t: "Cái gì?"
Tôi chịu đựng ánh mắt nhìn chằm chằm của anh ấy, lấy từ trong túi quần bộ đồ vừa thay ra số tiền thừa lúc mua vé cùng với vé xe, đặt tất cả lên giường anh ấy, rồi kể lại đầu đuôi mọi chuyện.
"Sau đó chị Lệ Lệ bỏ trốn. Hôm chị ấy đi, sổ tiết kiệm và điện thoại của em cũng không cánh mà bay... Rồi em, em nhân lúc đi khám bệnh, đã trộm tiền của bác sĩ Khương..."
Nói đến đây tôi nghẹn ngào không nói nên lời.
Thú nhận lỗi lầm với anh ấy còn xấu hổ hơn cả lúc tôi phạm lỗi.
Tôi không muốn để anh ấy biết mình đã từng làm chuyện như vậy.
Trạm Linh im lặng lắng nghe.
Khi nghe đến đoạn dì Hà dùng ống nước quất tôi, anh ấy đã rất phẫn nộ, hai tay nắm chặt, móng tay cái ấn mạnh vào đầu ngón trỏ đến mức trắng bệch.
Thấy tôi khóc, anh ấy buông lỏng nắm tay, đưa tay về phía mặt tôi, từ từ bóc miếng băng gạc đã thấm đẫm nước mắt.
Sau khi bị thương, tôi chưa từng soi gương nên không biết mặt mình ra sao, chỉ biết vết thương khá dài, và từ lúc xé lớp vảy kết ra thì nó cứ nóng rát và ngứa ngáy.
Vì vậy khi anh ấy bóc băng gạc ra, vẻ kinh ngạc trong mắt anh ấy lập tức khiến tôi hoảng sợ.
Tôi căng thẳng nhìn anh ấy.
"Không sao đâu."
Anh ấy làm như không có chuyện gì, ném miếng băng gạc bẩn vào sọt rác.
Trong khoảnh khắc miếng băng gạc rơi xuống, tôi nhìn thấy mặt bên trong của nó có màu xanh lá cây.
Anh ấy mở ngăn kéo lấy ví tiền, rồi cầm áo khoác lên, nói với tôi: "Chúng ta đến bệnh viện kiểm tra một chút đi."
Tôi đưa tay lên sờ mặt.
Anh ấy thậm chí không kịp ngăn lại.
Rồi tôi nhìn thấy trên ngón tay mình dính đầy dịch nhờn màu xanh lá cây.
Tôi hoảng hồn xòe bàn tay ra, sợ hãi nhìn anh ấy: "Anh ơi... mặt em bị làm sao thế này?"
Anh ấy kéo tôi đi ra ngoài: "Không có vấn đề gì lớn đâu, bác sĩ sẽ giúp em..."
Tôi vùng khỏi tay anh ấy, đẩy cửa chạy vào phòng tắm.
Hơi nước lúc nãy tắm đã tan hết, tấm gương trên bồn rửa mặt chiếu rõ khuôn mặt tôi cùng vết thương đã chuyển sang màu xanh lá cây.
Màu sắc vết thương trông rất quỷ dị, xung quanh còn có bọc mủ do nhiễm trùng, nửa khuôn mặt nhìn qua đúng là "ngũ sắc ban lan".
Tôi nhìn chính mình trong gương, cảm giác như đang nhìn thấy một con yêu quái!
Trạm Linh đuổi theo vào, kéo tôi đi ra ngoài.
Tôi không biết phải làm sao, cứng ngắc đi theo sau anh ấy xuống lầu. Dưới nhà, Sở Nguyệt Hoa đang gọi điện thoại.
Nghe thấy tiếng động, bà ấy quay đầu lại.
Đầu tiên bà ấy nhìn thấy Trạm Linh đang ăn mặc chỉnh tề chuẩn bị ra ngoài, liền bỏ ống nghe xuống chạy lại chặn đường: "Muộn thế này rồi, các con còn định đi đâu?"
Trạm Linh không thèm để ý đến bà ấy, cứ thế đi thẳng.
Sau đó Sở Nguyệt Hoa nhìn thấy tôi.
Bà ấy hét lên một tiếng kinh hãi, lùi lại hai bước: "Mày, mặt mày bị sao thế kia? Sao lại xanh lè thế!"
Ngay lập tức bà ấy như bừng tỉnh đại ngộ, nói: "Có phải mày mắc bệnh hoa liễu gì rồi không!"
Lúc đó tôi vẫn chưa hiểu rõ ý nghĩa thực sự của từ bệnh hoa liễu, chỉ nghĩ bà ấy đang chê vết thương của tôi rất bẩn, rất xấu.
Tôi đang đau lòng thì Trạm Linh đột nhiên quay phắt lại, gầm lên với bà ấy như một con báo: "Bà nói đủ chưa!"
Tiếng gầm ấy dọa cả tôi và Sở Nguyệt Hoa giật bắn mình.