Chương 47

Sở Nguyệt Hoa ngồi bất động trên ghế sô pha: "Trạm Linh, con nghe xem mình đang nói gì kìa. Mẹ có chỗ nào có lỗi với ba nó? Đừng quên chuyện cho con bé ra ngoài đi học, con cũng có phần. Sao đến bây giờ, tất cả lại thành lỗi của mẹ thế này?"

Trạm Linh nắm chặt tay tôi, cảm xúc vẫn vô cùng kích động: "Mẹ đã hứa với con là sẽ tìm cho em ấy một nơi tốt!"

"Mẹ tìm cho nó chỗ đó thì sao nào? Bạn mẹ là người biết lý lẽ, không tin con cứ tự hỏi đi."

Nói xong, Sở Nguyệt Hoa bấm điện thoại gọi đi, rồi chủ động đưa ống nghe sang, ánh mắt trừng Trạm Linh đầy vẻ oan ức.

"Còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, con đã khăng khăng là lỗi của mẹ. Mẹ đúng là làm ơn mắc oán, oan uổng chết mất!"

Bà ấy gọi cho dì Hà!

Tôi căng thẳng nắm chặt tay Trạm Linh.

Rất nhanh, trong loa truyền ra giọng dì Hà: "Alo, ai đấy?"

Trạm Linh dùng sức siết nhẹ tay tôi, nhận lấy điện thoại: "Cháu là anh trai của Đình Vu, Trạm Linh... Vâng, em ấy đã về nhà... Cháu muốn hỏi, vết thương trên người em ấy là do đâu mà có?"

Dì Hà bắt đầu lải nhải kể khổ, nói tôi không nghe lời, vừa yếu ớt lại vừa khó chiều, động một tí là ốm đau làm bà ta tức không chịu nổi.

Về những vết thương trên người tôi, bà ta thừa nhận là "có đánh nhẹ mấy cái" vì tôi làm hỏng việc, khiến bà ta mất một khoản tiền lớn.

Còn về vết rách trên mặt tôi, bà ta khẳng định hoàn toàn "do nó tự ngã mà bị", "không ai đυ.ng đến nó cả".

Không phải!

Bà ta nói dối!

Là bà ta lôi chân tôi, tôi mới bị ngã!

Tôi vừa định cãi lại thì ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt của Sở Nguyệt Hoa.

Bà ấy ngồi trên ghế sô pha nhìn tôi chằm chằm. Trong đôi mắt hoa đào với đuôi mắt xếch lên kia mang theo sự đe dọa quen thuộc.

Tôi cụp mắt xuống, thức thời ngậm miệng.

Trạm Linh nghe xong điện thoại liền dập máy.

Sở Nguyệt Hoa nói: "Giờ thì hỏi rõ rồi nhé, là do con bé Đình Vu tự mình không nghe lời..."

Trạm Linh lạnh lùng ngắt lời bà ấy: "Em ấy là người thế nào, chẳng lẽ con còn không biết?"

Sở Nguyệt Hoa bị chặn họng, cười khan một tiếng, nói tiếp: "Sắp khai giảng rồi, con lo mà đi học cho tốt, bớt lo chuyện bao đồng đi. Mẹ sẽ đưa con bé Đình Vu về lại đó."

"Con không đồng ý!"

"Không được!"

Tôi và Trạm Linh cùng lúc thốt lên.

Sắc mặt Sở Nguyệt Hoa cực kỳ khó coi.

Bà ấy không thèm để ý đến tôi, trừng mắt nhìn Trạm Linh: "Sao, con còn muốn giữ nó lại trong nhà à? Con cũng đừng quên mình đã hứa với chúng ta điều gì!"

Trạm Linh không khách khí đáp trả: "Bạn của mẹ chẳng phải thứ tốt lành gì, toàn nói hươu nói vượn. Con sẽ không để Đình Vu đến cái nơi như thế."

Nghe câu nói này, tôi suýt nữa thì nhảy lên ôm lấy anh ấy.

Anh ấy biết dì Hà đang nói dối!

Sở Nguyệt Hoa đứng bật dậy, giọng nói cao vυ"t: "Bạn mẹ không phải thứ tốt lành? Con nói thế là chửi luôn cả mẹ đấy à?"

Trạm Linh đẩy tôi ra sau lưng, ngẩng đầu đối mặt với bà ấy, không lùi bước chút nào: "Con nói sai sao? Đã là mẹ không giữ chữ tín trước, thì những gì con hứa với mẹ, đương nhiên cũng có thể coi như không tính."

Bị con trai ruột chế nhạo ngay trước mặt tôi, Sở Nguyệt Hoa không xuống nước được, thở hổn hển chỉ vào anh ấy: "Mày... mày không sợ bố dượng về xử lý hai đứa mày à?"

Đúng rồi!

Còn quả bom nổ chậm Trạm Dịch Hàn nữa!

Nhưng Trạm Linh không hề bị bà ấy dọa sợ.

Thân hình thiếu niên tuy gầy gò nhưng đã đủ vững chãi để che mưa chắn gió cho tôi.

Anh ấy chắn trước mặt tôi, nói với Sở Nguyệt Hoa: "Không cần ông ta xử lý, con sẽ cùng Đình Vu dọn ra ngoài."

Sở Nguyệt Hoa như nghe thấy chuyện nghìn lẻ một đêm, gần như bật cười: "Mày cùng với nó dọn ra ngoài? Mày mới mười ba tuổi, cấp hai còn chưa học xong! Một mình mày sống ở ngoài còn khó, lại còn đòi dắt theo nó?"

Trạm Linh nói: "Chúng con sống thế nào không cần mẹ quan tâm. Nếu mẹ còn coi con là con trai ruột, thì đừng hòng động đến Đình Vu nữa."

Sở Nguyệt Hoa tiến lên hai bước định lôi tôi ra, nhưng bị Trạm Linh cản lại: "Đừng động vào em ấy!"

Bà ấy đứng tại chỗ, cách Trạm Linh hét lớn với tôi: "Tô Đình Vu, mày bước ra đây, đừng có núp sau lưng thằng Trạm Linh! Tao chỉ muốn hỏi một câu, có phải mày muốn nhìn thấy mẹ con tao trở mặt thành thù mới vui lòng hả?"

Trở mặt thành thù!

Cái tội danh lớn như vậy làm sao tôi gánh nổi?

Tôi kéo áo Trạm Linh, muốn bảo anh ấy đừng cãi nhau với Sở Nguyệt Hoa nữa.

Trạm Linh lại bất ngờ giật lại áo mình, quay đầu trừng tôi một cái: "Em theo anh hay theo người khác?"

Câu hỏi này còn phải hỏi sao?

Tôi tránh ánh mắt giận dữ của Sở Nguyệt Hoa, tiếp tục nắm lấy vạt áo anh ấy.

Lần này Trạm Linh không hất tay tôi ra nữa, quay lại nói với Sở Nguyệt Hoa: "Mẹ không cần uy hϊếp em ấy. Cho dù chúng ta có trở mặt thành thù, đó cũng là do mẹ ép con."

Nói xong anh ấy nắm tay tôi: "Chúng ta về thu dọn đồ đạc, ngày mai đi ngay."