Tôi có rất nhiều, rất nhiều lời muốn nói với anh ấy, nhưng lời đến khóe miệng lại chỉ còn một tiếng: "Anh..."
Trạm Linh không trả lời, trầm mặc nhìn gương mặt tôi, sau đó cụp mắt xuống, ánh mắt hướng xuống dưới, dò xét cánh tay và chân tôi.
Ánh mắt anh ấy u tối, mang theo cảm xúc kìm nén mãnh liệt.
Ánh mắt ấy làm tôi thấy sợ, tôi vừa định lùi lại thì bị anh ấy nắm chặt lấy.
Anh ấy nói không lớn, giọng lại run rẩy: "Ai làm?"
Một câu nói khiến tôi vỡ òa.
Anh ấy vẫn là Trạm Linh của ngày xưa.
Là người anh trai đã che mắt tôi ở nhà xác, chắn những cú đấm đá của Trạm Dịch Hàn thay tôi, người từng nói sẽ bảo vệ tôi.
Mọi sự dò xét và đề phòng trong lòng tôi tan biến ngay lập tức. Tôi lao vào lòng anh ấy, đυ.ng ngã anh ấy, người đang quỳ một chân xuống sàn.
Tôi nắm chặt áo anh ấy, vùi mặt vào ngực anh ấy khóc nức nở.
Thiếu đi tiếng nước che chắn, tôi không dám khóc quá to, chỉ có thể bám chặt lấy anh ấy như thế này, nắm thật chặt như thể chỉ có cách này tôi mới xác định được mình đã thực sự về nhà, thực sự gặp lại anh ấy.
Trạm Linh biết trên người tôi có thương tích nên động tác ôm tôi rất nhẹ nhàng.
Tôi gục trong lòng anh ấy khóc đến thở không ra hơi, nước mắt nóng hổi tuôn trào, mái tóc ướt đẫm cũng ùa vào góp vui.
Đến khi Sở Nguyệt Hoa gọi tôi xuống ăn cơm, tôi đã khóc ướt đẫm một nửa áo của anh ấy.
Trạm Linh đỡ tôi dậy, đưa tôi đi rửa mặt rửa tay, rồi cùng xuống ăn cơm.
Sở Nguyệt Hoa thấy chúng tôi cùng đi xuống, trên mặt thoáng vẻ không vui nhưng vẫn không nói gì.
Trên bàn bày hai đĩa cơm chiên trứng. Sở Nguyệt Hoa nói: "Trạm Linh cũng chưa ăn, hai đứa cùng ăn đi, mẹ đi cọ nồi."
"Con cảm ơn mẹ."
Tôi ngồi xuống cạnh Trạm Linh.
Thật ra từ tối qua đến giờ tôi chưa ăn gì, chiều nay trên xe cũng chỉ ăn quả táo bà cụ cho.
Lúc mới vào nhà tôi cũng không thấy đói, nhưng bây giờ bên cạnh có người mình tin tưởng, trước mặt lại có món cơm mình thích, cơn đói bị lãng quên lập tức trỗi dậy.
Tôi cầm thìa lên cắm cúi ăn như hổ đói.
Trạm Linh hầu như không động thìa, chỉ ngồi bên cạnh nhìn tôi ăn.
Chờ tôi ăn xong, anh ấy đẩy phần cơm của mình sang.
Tôi nhìn anh ấy một cái, anh ấy mỉm cười: "Ăn đi."
Sở Nguyệt Hoa vừa vặn đi tới, vừa cởi tạp dề vừa nhìn chúng tôi.
Bà ấy không nói gì, cũng không đe dọa, chỉ dùng một ánh mắt đã truyền đạt cho tôi rất nhiều điều.
Bà ấy rất không hài lòng với sự hiện diện của tôi.
Tôi chưa ăn no nhưng cũng không dám nhận cơm của Trạm Linh, cầm đĩa của mình đi về phía bếp: "Cảm ơn anh, em no rồi."
Đi ngang qua Sở Nguyệt Hoa, bà ấy nói: "Cứ để trong bồn, lát mẹ rửa."
Tôi nói: "Không cần đâu mẹ, con tự rửa được."
Bà ấy nói: "Tắm xong con ra phòng khách một lát, mẹ có chuyện muốn nói với con."
"Dạ."
Tim tôi nhảy lên tận cổ họng.
Bà ấy muốn nói gì với tôi?
Để tôi ở lại, hay lại đưa tôi đi?
Nếu là cái sau, nếu là cái sau...
Nỗi sợ hãi như một bàn tay vô hình bóp chặt lấy cổ tôi, càng lúc càng chặt.
Tôi bắt đầu cảm thấy khó thở, tay cầm đĩa cũng run rẩy.
Trong cơn hoảng loạn, tôi như thấy mình quay lại căn nhà vệ sinh bẩn thỉu tối tăm kia.
Trước mắt là một người đàn bà mặt mũi nhòe nhoẹt, đi tất lưới, đang ra sức vung tay, ống nước trong tay mụ ta xé gió rít lên, quất "bộp" vào người tôi.
Tôi run lên bần bật như bị thần kinh, rồi nghe thấy tiếng "xoảng".
Đĩa và thìa rơi khỏi tay tôi, vỡ tan tành.
Đầu óc tôi "ầm" một tiếng, tôi suýt chút nữa thì suy sụp!
Sao tôi có thể phạm sai lầm ngay lúc này chứ!
"Con xin lỗi! Con xin lỗi! Con dọn ngay đây!"
Tôi vội vàng quỳ xuống đất, dùng tay gom những mảnh sứ vỡ lại.
Trạm Linh không ngờ tôi lại sợ hãi đến mức ấy, lập tức đứng dậy đi tới, nắm chặt lấy tay tôi, không cho tôi đυ.ng vào.
Tôi sắp khóc òa lên: "Anh ơi, em dọn xong nhanh thôi, thật đấy, anh đi ăn cơm đi..."
"Đứng lên!"
Trạm Linh đá văng mảnh sứ vỡ, lôi xềnh xệch tôi đến trước mặt Sở Nguyệt Hoa.
Anh ấy đang trong thời kỳ vỡ giọng, tiếng gầm khàn đặc nghe như tiếng kim loại cứa vào thủy tinh: "Bà không phải đã nói đưa em ấy đến chỗ người tử tế sao? Tại sao em ấy lại ra nông nỗi này! Bà đối xử với em ấy như vậy, có xứng với người cha đã khuất của em ấy không!"
Anh ấy chưa từng lớn tiếng quát tháo như vậy, chấn động đến mức tai tôi ù đi.