Chương 45

Sở Nguyệt Hoa vừa mở miệng, tôi liền khúm núm cúi đầu.

Sống nơm nớp lo sợ một tháng ở tiệm uốn tóc Hương Thảo, tôi cũng học được chút ít nghề.

Ít nhất bây giờ tôi có thể nghe ra bà ấy không hề chào đón tôi trở về.

Nhưng đây là nhà của tôi mà.

Ngoài nơi này ra, tôi còn có thể đi đâu?

Tôi đứng ngay lối vào, giống như một con chó hoang đi lạc vào nhà người lạ.

Tuy trong lòng đầy uất ức, nhưng giọng điệu vẫn phải hèn mọn và cẩn trọng hết mức: "Mẹ, con... con tự trốn về. Dì Hà đánh con dữ quá..."

Để tăng thêm độ tin cậy, tôi xắn tay áo lên, để lộ cánh tay bầm tím chi chít, khép nép cầu xin: "Con không muốn ở đó nữa đâu. Mẹ, mẹ cho con ở lại đi..."

Bà ấy liếc qua vết thương của tôi, cuối cùng cũng tránh đường, lạnh nhạt nói: "Vào đi. Thật là, làm mình làm mẩy y như ăn mày vậy."

Bà ấy... đồng ý cho tôi về nhà rồi sao?

Tôi vội vàng gật đầu, mở tủ giày ra, nhưng tìm mãi cũng không thấy đôi dép con vịt vàng của mình đâu.

Trong tủ giày còn một đôi dép nơ bướm màu hồng cỡ chân tôi, tôi biết đó là của Trạm Lộ nên không dám đυ.ng vào.

Đang do dự, Sở Nguyệt Hoa quay đầu trừng tôi một cái: "Còn đứng đó làm gì?"

Tôi co rúm người, xỏ tạm đôi dép của Trạm Linh rồi lẹt quẹt đi theo sau.

Sở Nguyệt Hoa thấy vậy cũng không nói gì.

Trong nhà chỉ có mình bà ấy, Trạm Dịch Hàn và Trạm Lộ chẳng biết đi đâu, Trạm Linh cũng không có nhà.

Tôi đứng giữa phòng khách, nhìn cách bày trí quen thuộc xung quanh.

Dù đã sống ở đây mười một năm, nhưng giờ đây tôi lại cảm thấy mình như một vị khách lạ, nhất cử nhất động đều rụt rè, câu nệ.

Tôi thậm chí còn không dám hỏi những người khác đâu, sợ nói sai câu nào lại khiến Sở Nguyệt Hoa chán ghét.

Sở Nguyệt Hoa đi vào bếp, đeo tạp dề lên: "Con đi tắm trước đi. Chưa ăn cơm phải không? Muốn ăn gì? Mẹ làm."

Khi bà ấy nói câu này, giọng điệu đã dịu đi rất nhiều, y hệt lúc ba còn sống.

Tôi kìm nén nước mắt suốt cả chặng đường, cuối cùng đến lúc này lại không kìm được mà rơi xuống.

Bà ấy liếc tôi một cái, mày nhíu lại.

Tôi vội vàng quệt mắt, liều mạng nuốt tiếng nấc nghẹn vào trong.

Không được khóc, bà ấy không thích, tuyệt đối không được khóc.

"Con... muốn ăn cơm chiên trứng."

"Biết rồi."

Bà ấy đi vào bếp, tôi cũng quay người lên lầu, không để bà ấy nhìn thấy nước mắt của mình.

Ở tiệm uốn tóc Hương Thảo, cái gọi là tắm rửa chỉ là hứng chậu nước ấm lau qua người trong cái nhà vệ sinh đầy rêu xanh.

Đứng trong phòng tắm sáng choang của nhà mình, khi dòng nước ấm áp từ vòi hoa sen lớn xối xuống đầu, tôi mượn tiếng nước át đi tiếng khóc, quỳ sụp xuống sàn đá cẩm thạch bóng loáng, ôm mặt khóc nức nở.

Cuối cùng cũng về đến nhà rồi.

Một tháng rời nhà dài đằng đẵng như một trăm năm.

Bị ghét bỏ cũng được, bị đánh mắng cũng được, dù có xảy ra chuyện gì tôi cũng sẽ không bao giờ rời khỏi nơi này nữa!

Tắm gần xong tôi mới nhớ ra mình chưa lấy khăn tắm và quần áo sạch.

Bảo Sở Nguyệt Hoa mang lên thì tôi không dám.

Dù sao trên lầu cũng chẳng có ai, tôi tự mình ra lấy vậy.

Kể cả không có người nhìn, thì việc thả rông chạy ra ngoài cũng cần dũng khí lắm.

Tôi đi tới cửa hít sâu một hơi. Vừa mở cửa ra tôi phát hiện trên sàn đã để sẵn đồ ngủ, đồ lót và một chiếc khăn tắm sạch sẽ.

Là... Sở Nguyệt Hoa sao?

Nhớ lại câu nói lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt của bà ấy, tôi bỗng cảm động muốn khóc.

Dù sao cũng sớm tối có nhau suốt ba năm, sao có thể không có chút tình cảm nào chứ.

Tôi thay bộ đồ ngủ mới rồi bước ra khỏi phòng tắm. Vừa rẽ qua hành lang, tôi nhìn thấy Trạm Linh.

Anh ấy vốn đang dựa lưng vào tường đứng chờ ở cửa, nghe thấy tiếng tôi đi tới, anh ấy lặng lẽ quay người đối mặt với tôi, một ngón tay hơi móc lên, xách theo đôi dép lê hình con vịt vàng của tôi.

Anh ấy cúi người đặt đôi dép xuống đất, thấy tôi đứng ngây ra như phỗng, lại ngồi xổm xuống, rút chân tôi ra khỏi đôi dép tổ ong rộng thùng thình, rồi xỏ vào đôi dép nhỏ của tôi.

Đến khi anh ấy thay xong giày và ngẩng đầu lên, tôi đã khóc không thành tiếng, nước mắt đầm đìa.

Vết thương sưng đau khắp người, nỗi sợ hãi và cay đắng tràn ngập trong lòng, cả một bụng uất ức tủi thân...

Tất cả mọi thứ, ngay khoảnh khắc nhìn thấy anh ấy dường như đều đã tìm được nơi trút bỏ.