Chương 44

Dì Hà và gã đầu trọc đang giương nanh múa vuốt bị chặn lại ở cửa soát vé.

Chiếc xe từ từ tăng tốc rời khỏi bến xe.

Tôi ngồi bên cửa sổ, trơ mắt nhìn dì Hà biến mất khỏi tầm mắt.

Cơn ác mộng cuối cùng cũng rời xa tôi.

Trong phút chốc niềm vui sướиɠ tột độ khiến tôi vừa muốn khóc vừa muốn cười, ngay cả nỗi đau đớn trên người cũng không còn cảm thấy nữa.

Thế nhưng rất nhanh sau đó nỗi mất mát ngập tràn lại đè nặng trong lòng tôi.

Để trốn thoát khỏi tay dì Hà, tôi đã trộm tiền của bác sĩ, tự xé rách vết thương của mình, còn dùng nước mắt diễn một màn kịch trước mặt những người tốt bụng.

Tôi chán ghét bộ dáng làm việc xấu của chính mình.

Những giọt nước mắt có mục đích đó khiến tôi cảm thấy bản thân thật giả tạo.

Ba luôn dạy tôi phải làm một người chính trực.

Tôi lại phụ sự kỳ vọng của ông.

Tôi đã biến thành một đứa trẻ hư.

Một đứa như tôi, ba còn có thể thích nữa không?

Anh trai liệu có chấp nhận không?

Họ... sẽ ghét bỏ tôi sao...

Ông chú mặt đen ngồi bên cạnh rất hay nói chuyện, suốt dọc đường cùng hành khách lên án nhân tính vặn vẹo, đạo đức suy đồi, và sự ngang ngược vô lương tâm của bọn buôn người.

Đây là vấn đề chung được mọi người quan tâm, nên người trên xe như mở được máy nói, nhao nhao kể về những vụ án lừa bán mà mình biết.

Có một bà cụ còn cho tôi một quả táo vừa to vừa đỏ.

Ông chú mặt đen đưa quả táo cho tôi, bảo tôi đừng sợ, nói rằng sau này tôi cũng phải dũng cảm như ngày hôm nay.

Tôi cầm quả táo nói lời cảm ơn với mọi người.

Ông chú cười hào sảng, nói: "Chú nhìn là biết ngay, cái gã đầu trọc kia không thể nào nuôi dạy ra được một đứa trẻ ngoan ngoãn, có giáo dưỡng như cháu."

Tôi cúi đầu, cảm giác mặt nóng bừng vì xấu hổ.

Tôi... không phải là đứa trẻ ngoan như chú ấy nói.

Xe đến trạm thì trời đã chạng vạng tối.

Hành khách vừa xuống xe liền đường ai nấy đi. Ông chú mặt đen xách túi hành lý xuống, hỏi tôi: "Cháu đi đâu? Có cần chú đưa về không?"

Tôi không muốn làm phiền chú ấy nữa.

Sự cởi mở và lòng tốt của chú ấy thường xuyên khiến tôi cảm thấy vô cùng hổ thẹn.

Tôi móc hết số tiền còn lại trên người ra, nói với chú ấy: "Cảm ơn chú, cháu bắt xe về được ạ."

"Thế làm sao được, trời tối rồi."

Ông chú kiên quyết giúp người giúp cho trót, tiễn Phật tiễn đến Tây thiên.

Tuy tôi đã thoát khỏi một kẻ buôn người, nhưng khó đảm bảo sẽ không gặp phải kẻ thứ hai, thứ ba.

Thế là chú ấy đích thân đưa tôi về tận nhà.

Khi Sở Nguyệt Hoa mở cửa, nhìn thấy tôi và ông chú đứng ngoài cửa, biểu cảm trên mặt bà ấy chẳng khác nào bị sét đánh.

Tôi mở miệng trước để ông chú xác định đây chính là nhà tôi: "Mẹ."

Sở Nguyệt Hoa vẻ mặt phức tạp, trợn to mắt nhìn tôi, môi mấp máy, cuối cùng thốt ra một câu run rẩy: "Đình Vu... con, con về rồi sao?"

Ông chú rất ngạc nhiên khi thấy tôi sống trong biệt thự lầu son gác tía.

Nghe Sở Nguyệt Hoa lên tiếng, chú ấy mới thở phào nhẹ nhõm, thao thao bất tuyệt: "Mẹ cháu bé này, tôi đưa con của cô về rồi đây. Không phải tôi nói chứ, hai vợ chồng cô sao mà vô tâm thế, để đứa bé đi xe một mình?"

Sở Nguyệt Hoa vội vàng mở cửa: "Đình Vu nhà em có gây phiền phức gì cho anh không?"

Ông chú nói: "Con bé gặp phải bọn buôn người ở bến xe đấy! May mà nó thông minh, biết kêu cứu, chúng tôi mới chặn được kẻ buôn người lại."

"Ôi trời, nguy hiểm quá, con gái đáng thương của mẹ!" Sở Nguyệt Hoa một tay ôm tôi vào lòng, lại cúi đầu cảm ơn ông chú.

"Là lỗi của chúng tôi quan tâm con cái quá ít, lần này thật sự cảm ơn anh nhiều lắm! Mời anh vào nhà ngồi chơi, tôi pha trà mời anh..."

Ông chú xua tay: "Trả con bé về tận nhà là tôi yên tâm rồi, tôi còn có việc, đi đây."

Ông chú nói xong liền đi ngay, Sở Nguyệt Hoa gọi với theo cũng không được.

Chờ ông chú đi xa, Sở Nguyệt Hoa đóng cửa lại, buông tay ra.

Tôi rất tự giác lùi ra khỏi lòng bà ấy, nhưng vẫn ngẩng đầu, tràn đầy hy vọng nhìn bà ấy.

Thế nhưng chiếc mặt nạ dịu dàng nhu hòa kia nhanh chóng biến mất.

Nụ cười khách sáo tắt ngấm, nhiệt độ xung quanh giảm xuống.

Bà ấy nhìn tôi, ánh mắt băng lãnh, đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng.

Dù bà ấy xinh đẹp hơn dì Hà rất nhiều, nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi lại nhìn thấy hình bóng của dì Hà trên gương mặt bà ấy.

Tôi nuốt nước bọt, không tự chủ được lùi lại một bước.

Sau một hồi trầm mặc, cuối cùng bà ấy cũng mở miệng, giọng điệu lạnh nhạt thờ ơ triệt để đập tan ảo tưởng không thực tế của tôi: "Về làm gì?"