Quá trình mua vé tôi đã mường tượng trong đầu không dưới một trăm lần.
Đến khi thật sự tới bến xe, nhìn thấy đám đông, trong lòng tôi vẫn không tự chủ được mà thấy e sợ.
Tính ra lúc đó tôi chỉ mới mười một tuổi, còn chưa cao tới quầy bán vé.
Tự mình đi mua vé xe từ thành phố này sang thành phố khác, thật sự là lần đầu tiên.
Nhưng dì Hà sẽ không vì đây là lần đầu tôi bỏ trốn mà tha cho tôi.
Tôi chen vào hàng chờ ở quầy bán vé, nhìn hành khách hai bên mua vé.
Rất nhanh đã đến lượt tôi.
Tôi níu quầy nhón chân lên, cố để lộ ra nửa gương mặt, đưa tiền cho người bán vé bên trong: "Tôi muốn một vé đi Hạ Thành!"
Lúc này mua vé còn chưa cần thẻ căn cước.
Người bán vé ngẩng đầu lên khỏi ô cửa sổ, thấy tôi là một đứa con nít mua vé cũng không kinh ngạc.
Bà ấy nhận tiền rồi nói: "Hôm nay xe đi Hạ Thành còn hai chuyến, một chuyến xuất phát sau nửa tiếng nữa, một chuyến sau hai tiếng rưỡi nữa."
"Tôi muốn đi chuyến sớm nhất!"
Người bán vé in vé ra, hơi cúi người xuống đưa vé cùng với tiền thối cho tôi: "Mười lăm phút nữa ra cửa số năm soát vé lên xe."
Tôi cầm vé, vội vàng chạy về phía cửa soát vé.
Cửa soát vé số năm nằm ngay đối diện cửa chính phòng chờ, hai hàng ghế dài đã ngồi đầy hành khách mang theo túi lớn túi nhỏ.
Còn mười lăm phút nữa mới soát vé.
Tôi không dám lơ là cảnh giác, bèn đi đến vị trí gần cửa soát vé nhất, nép mình sau cái túi hành lý to đùng của một ông chú mặt đen.
Ông chú mặt đen không nhìn thấy tôi, cứ mãi dựa vào túi hành lý gọi điện thoại.
Ông ấy trông vạm vỡ, lưng hùm vai gấu, lúc nói chuyện giọng rất to, đang tám chuyện với chú em nào đó mà nước miếng văng tung tóe.
Mười mấy phút trước khi soát vé, mỗi một giây đều là sự giày vò.
Mắt tôi cứ nhìn chằm chằm kim phút chậm rãi nhích từng chút, nhìn đến mỏi cả mắt, hận không thể lập tức nhảy lên chiếc xe về nhà.
Khi chỉ còn ba phút nữa là xe chạy, tôi nhìn thấy dì Hà lao vào sảnh chờ!
Ngay sau bà ta là chị Oánh Oánh, và cả một gã đàn ông đầu trọc mặt mày hung tợn mà tôi không quen biết!
Tôi như bị dội một thùng nước đá, hai hàm răng va vào nhau cầm cập.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy họ, tôi chỉ muốn chạy.
Nhưng tôi lại không đứng dậy nổi.
Tay chân tôi hoàn toàn không nghe sai bảo, tôi nhũn ra như đống bùn nhão sau túi hành lý.
Dì Hà và chị Oánh Oánh chạy đến quầy bán vé chen ngang để tra hỏi, khiến những hành khách đang xếp hàng bất mãn.
Dì Hà vốn không phải dạng hiền lành, lại đang bực bội, bị nói một câu liền quay sang chửi nhau tay đôi với người ta.
Chị Oánh Oánh kéo mấy lần cũng không cản nổi.
Quầy bán vé nhanh chóng loạn thành một mớ.
Gã đầu trọc đi cùng họ không tham gia vào, gã thừa dịp bảo an không chú ý, trà trộn theo đám đông vào phòng chờ, vừa vào đến nơi, cặp mắt như săn mồi của gã liền đảo khắp nơi tìm kiếm.
Tôi biết gã đang tìm tôi!
Tôi cố hết sức co rúm người lại, giấu mình sau túi hành lý.
Nếu dưới đất có cái kẽ nứt nào, tôi cũng muốn chui vào, miễn là có thể giấu được tôi.
Ông chú mặt đen cũng nói chuyện điện thoại sắp xong: "Khoảng tám giờ tối nay đến Hạ Thành, vẫn chỗ cũ, hai anh em mình làm một bữa ra trò. Thôi không nói nữa, sắp soát vé rồi, cúp nhé."
Cúp máy, ông ấy nhét điện thoại vào túi quần, rồi cúi đầu xuống nhìn thấy tôi.
Ông ấy nhướng mày, vươn tay xách tôi lên, giọng ồm ồm nói: "Này, nhóc con, mày ngồi xổm chỗ tao làm gì? Không phải định trộm đồ đấy chứ!"
Giọng ông ấy oang oang như chuông đồng, vừa mới mở miệng, hành khách ở cửa soát vé đã nhao nhao nhìn sang.
Gã đầu trọc cũng nhìn sang, gã dừng phắt lại, sau đó xoay người, đằng đằng sát khí đi về phía tôi!
Đúng lúc này, nữ nhân viên soát vé mặc đồng phục cất cao giọng hét: "Đi Hạ Thành! Hạ Thành! Chuyến xe ba mươi phút bây giờ bắt đầu soát vé!"