Tôi đã giấu tiền dưới vỏ gối, bắt đầu nơm nớp lo sợ chờ đợi cơ hội chạy trốn.
Mấy ngày nay tôi cố hết sức tránh giáp mặt dì Hà. Ánh mắt của bà ta rất sắc, khó tránh khỏi sẽ nhìn ra điều gì đó trên mặt tôi.
Nhưng dạo gần đây dì Hà đang mải suy tính chuyện có nên lắp điều hòa hay không, nên cũng chẳng để ý đến tôi.
Mùa hè năm nay rất nóng, chừng này người cùng bật quạt cũng tốn một khoản chi phí không nhỏ, chi bằng lắp thẳng điều hòa còn hơn.
Còn mấy chị kia, trời nóng nực thế này họ cũng lười leo lên leo xuống để ý đến tôi.
Trừ lúc ăn cơm và quét dọn, phần lớn thời gian tôi đều nằm lì trong phòng tạp hóa, có đủ thời gian rảnh rỗi để suy tính kế hoạch trốn đi.
Vali hành lý và ba lô chắc chắn không mang theo được, mục tiêu quá lớn.
Chỉ đi một mình sẽ gọn nhẹ hơn rất nhiều.
Lần trước Sở Nguyệt Hoa mua vé xe hết bốn mươi đồng. Số tiền trong vỏ gối cũng đủ dùng.
Vấn đề quan trọng nhất bây giờ là làm thế nào tôi có thể rời khỏi đây để ra bến xe?
Bình thường Dì Hà không cho tôi ra ngoài một mình, hình như bà ta cũng có tai mắt ở bến xe.
Nếu tôi chỉ chậm một chút mà bị bắt về, hậu quả... tôi không dám nghĩ tới.
Ngay lúc bệnh tình của tôi sắp khỏi, sắp quay lại cuộc sống như cũ, một đoạn kể chuyện trên đài radio đã cho tôi linh cảm.
Đoạn kể chuyện đó là tích Quan Vân Trường cạo xương trị độc trong Tam Quốc Diễn Nghĩa.
Nghe xong tôi bỗng nhiên hiểu ra.
Nếu Quan Vũ không cạo xương trị độc, ông ấy sẽ bệnh nặng. Nếu tôi không uống thuốc, bệnh của tôi cũng sẽ không khỏi.
Đổ thuốc vào bồn cầu không khó, nhưng vết thương trên mặt tôi đã bắt đầu đóng vảy. Cứ thế này dù không uống thuốc thì sớm muộn gì nó cũng tự lành.
Vì vậy, tối hôm đó tôi ngồi trên giường lật băng gạc lên, đặt ngón tay lên vết thương, nhắm mắt lại, cắn răng xé lớp vảy vừa đóng xuống.
Mặt đau như bị ai đó dùng dao cùn cứa đi cứa lại.
Máu tươi lập tức ứa ra, thấm ướt miếng băng gạc.
Tôi ôm mặt, cắn chặt răng không cho mình kêu thành tiếng, đau đến nước mắt cứ thế tuôn ra.
Đau cũng phải nhịn, khóc cũng phải làm.
Cơn đau này so với đòn roi của dì Hà thì chẳng là gì cả.
Lúc tôi mơ màng thϊếp đi trên giường, tôi có cảm giác như mấy cái răng hàm đã bị mình cắn đến lung lay.
Một đêm trôi qua, vết thương bị nhiễm trùng, tôi sốt đúng như ý muốn.
Chị Oánh Oánh xuống báo lại cho dì Hà, tôi ở trên lầu cũng nghe thấy tiếng chửi rủa của bà ta.
Bà ta mắng bác sĩ là lang băm, thuốc men chẳng có tác dụng quái gì.
Rồi bà ta mắng tôi là đồ bệnh tật, chỉ biết ăn không biết làm, còn không bằng cút ra đường mà chết.
Nghe bà ta nói vậy, trong chốc lát tôi lại thấy có chút mong đợi.
Ngủ ngoài đường giờ nghe cũng không đáng sợ như trước nữa. Nếu bà ta thật sự đuổi tôi đi, tôi có thể lập tức về nhà.
Nhưng cuối cùng dì Hà cũng không nói đuổi tôi đi, vẫn bảo chị Oánh Oánh đưa tôi đến phòng khám lấy thuốc.
Chị Oánh Oánh trả lời nghe có vẻ rất miễn cưỡng, nhưng vẫn đưa tôi ra cửa.
Tôi cảm giác lần này sốt nặng hơn lần trước, lúc xuống giường, hai chân mềm nhũn.
Chị Oánh Oánh cứ đi thẳng phía trước.
Khi đến đầu dãy phố thương mại, chị ấy dừng lại trước một quầy nhỏ che dù bán kem que, rồi nói với tôi: "Em tự đi tiêm rồi lấy thuốc đi nhé. Thuốc vẫn như lần trước thôi. Đi nhanh về nhanh, chị ở đây mua que kem."
Mặc dù không biết tại sao lần này chị ấy lại để tôi đi một mình, nhưng đây không nghi ngờ gì là một tin cực tốt.
Tôi vâng một tiếng, đút hai tay vào túi rồi đi về phía trước.
Mặt trời treo trên cao, chiếu xuống khiến đầu óc và thân thể tôi mướt mồ hôi.
Cả hai tay tôi đều nắm chặt tiền, một tay nắm tiền thuốc, tay kia nắm tiền cứu mạng.
Ngay lúc tôi rảo bước sắp đến phòng khám Khương thị, một chiếc taxi chậm rãi chạy tới.
Tôi không nghĩ ngợi gì, lập tức giơ tay vẫy vẫy trước ngực, thầm cầu nguyện tài xế nhất định, nhất định, nhất định phải nhìn thấy tôi!
Chiếc taxi đánh lái, chạy tới rồi dừng ở ven đường.
Tôi mở cửa xe leo ngay lên ghế phụ, giọng run rẩy hô với tài xế: "Đi bến xe! Tôi muốn đến bến xe liên tỉnh!"
Tài xế là một người đàn ông trung niên có vẻ mặt thật thà. Ông ấy kinh ngạc nhìn tôi: "Sao cháu lại bắt taxi một mình? Người lớn nhà cháu đâu?"
Tôi cố nén trái tim đang đập loạn xạ, căng giọng nói: "Cháu ra bến xe... tiễn người ạ."
Ông ấy nghi hoặc nhìn quần áo tôi: "Vậy cháu có mang tiền không?"
Tôi nhét nắm tiền thuốc đang nắm chặt vào tay ông ấy. Tài xế không hỏi thêm nữa, còn trả lại tôi hai đồng, nói: "Cháu thắt dây an toàn vào nhé."
Tôi thắt dây an toàn, ông ấy nhấn ga cho xe chạy.
Đường ra bến xe phải đi qua ngã tư nơi chị Oánh Oánh đang mua kem. Tôi co rúm người trên ghế phụ, chỉ sợ chị ấy nhìn thấy tôi.
Cũng may trời phù hộ, chị ấy vẫn đang mải mê lựa chọn trước tủ kem, hoàn toàn không phát hiện ra tôi đang ngồi trên xe.