Chương 40

Lẽ ra chuyện ra ngoài vốn là của dì Hà, lần này lại để chị Oánh Oánh làm thay.

Tôi ở lì cả ngày trong tiệm uốn tóc Hương Thảo không thấy ánh mặt trời, nhắm mắt là ngủ, mở mắt là làm việc.

Đột nhiên được đi ra ngoài giữa ban ngày, ánh nắng mùa hè gay gắt chiếu thẳng vào mặt, tôi bỗng có xúc động muốn khóc.

Con đường phía trước cách khu thương mại không xa.

Chị Oánh Oánh vừa đi vừa dặn tôi, đến phòng khám tốt nhất đừng nói nhiều. Nếu bác sĩ hỏi vết thương trên người từ đâu mà có, tôi chỉ cần ngậm miệng là được.

Chị ấy còn nói, nếu tôi lắm miệng thì dì Hà sẽ biết.

Chị ấy nói, tôi gật đầu. Chúng tôi nhanh chóng tới phòng khám Khương thị.

Phòng khám trông không lớn lắm, nhưng vì lắp cửa kính nên nhìn vào rất sáng sủa.

Vì là giữa trưa nắng gắt, đường phố không một bóng người, phòng khám càng vắng vẻ.

Chúng tôi vừa vào, bác sĩ liền ngẩng đầu lên từ sau bàn làm việc, mắt kính trên sống mũi loé lên: "Ai khám bệnh?"

Chị Oánh Oánh đẩy tôi tới, ấn tôi ngồi xuống ghế trước mặt bác sĩ: "Em gái tôi, mặt nó bị cửa quẹt trúng , hình như hơi nhiễm trùng, ông xem một chút."

Bác sĩ là một người đàn ông trung niên có vẻ mặt ôn hoà, tóc tai gọn gàng, tay rất sạch sẽ, áo blouse cũng trắng tinh.

Ông ấy giở băng gạc trên mặt tôi lên xem, nhíu mày rồi lấy nhiệt kế trong ngăn kéo ra, vẩy vẩy bảo tôi kẹp vào nách.

Tiếp đó ông ấy bắt đầu hỏi tôi vết thương kia từ đâu mà có.

Chị Oánh Oánh nói với ông ấy là do tôi tự ngã nên quẹt mặt bị thương.

Bác sĩ rõ ràng không tin.

Ông ấy nhìn cánh tay và bắp chân tôi, tôi cũng cúi đầu nhìn theo.

Những vết bầm do bị đánh trên người tôi vẫn chưa tan, mấy vết thương này chắc chắn không thể nào là tự tôi gây ra.

Thấy bác sĩ còn định hỏi thêm, chị Oánh Oánh có chút sốt ruột: "Ông tiêm cho nó mũi hạ sốt là được rồi, không phải sao? Chúng tôi còn vội về nhà ăn cơm!"

Bác sĩ nói: "Viêm nhiễm có thể nặng có thể nhẹ, nghiêm trọng sẽ gây chết người. Tôi phải hỏi rõ ràng xem cô bé có triệu chứng nào khác không, mới có thể kê đúng thuốc."

"Bị viêm... mà cũng chết người được á?"

Bác sĩ không thèm để ý đến chị ấy nữa, quay sang hỏi tôi.

Ông ấy hỏi tôi bao nhiêu tuổi, bị thương thế nào, bị thương mấy ngày rồi, có còn chỗ nào không khoẻ không, vân vân.

Chị Oánh Oánh đứng bên cạnh tôi như hiện thân của dì Hà, tôi không dám lên tiếng, nên cuối cùng vẫn là chị ấy trả lời thay hết.

Tôi không nói lời nào, bác sĩ cũng đành chịu. Ông ấy lấy nhiệt kế ra xem rồi nói: "38 độ C, con bé đang sốt. Tôi truyền cho nó chai nước biển."

Chị Oánh Oánh nói: "Chỉ tiêm thôi không được à?"

Bác sĩ nói: "Truyền nước hiệu quả tốt hơn."

Chị Oánh Oánh không dám quyết, bèn mượn điện thoại bàn của phòng khám để gọi cho dì Hà.

Quả nhiên Dì Hà từ chối.

Có thể nghe thấy bà ta bảo bác sĩ tiêm nhanh cho tôi một mũi rồi kê ít thuốc, còn nói mạng tôi rẻ mạt, nhiễm trùng không chết được đâu.

Bác sĩ chỉ đành vừa tiêm vừa kê đơn thuốc.

Ông ấy kê mấy loại thuốc, có thuốc uống, có thuốc bôi.

Sau khi ông ấy vào trong lấy thuốc, ông ấy dặn dò một tràng, chị Oánh Oánh không nhớ hết, đành phải đi theo vào hỏi lại.

Tôi ngồi trên ghế, nghe hai người họ nói chuyện tiếng cao tiếng thấp ở bên trong.

Chẳng biết thế nào tôi lơ đãng nhìn thấy cái ngăn kéo ngay giữa bàn không được đóng lại.

Từ khe hở của ngăn kéo, lộ ra tiền mặt.

Tim tôi lập tức nhảy lên tận cổ họng.

Lấy thuốc xong chúng tôi trở lại tiệm uốn tóc. Chị Oánh Oánh làm theo lời bác sĩ dặn, cho tôi uống thuốc và bôi thuốc xong, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm rồi xuống lầu.

Chờ dưới lầu không còn tiếng động, tôi quay lưng về phía cửa, rút bàn tay trái đang nắm chặt đến cứng đờ ra khỏi túi.

Tay nắm quá chặt, các ngón tay gần như không duỗi ra nổi.

Tôi phải dùng tay kia gỡ tay này ra, nhìn tờ tiền giấy đã ướt đẫm mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay, toàn thân run rẩy.

Tôi đã trộm tiền.

Lúc ở phòng khám đưa tay ra, tim tôi đập rất nhanh, nhanh đến mức đầu óc tôi đến giờ vẫn còn ong ong.

Bác sĩ là người tốt, ông ấy muốn quan tâm tôi.

Vậy mà tôi lại trộm tiền của ông ấy.

Tôi có lỗi với ông ấy.

Nhưng tôi không còn cách nào khác.

Tôi rất cần tiền.

Tôi muốn về nhà.

Chờ tôi về được nhà, tôi sẽ nghĩ cách xin lỗi bác sĩ, rồi đem tiền trả lại cho ông ấy.

Tiếng bước chân vang lên trên cầu thang, tôi giật bắn mình, vội vàng nhét tiền xuống dưới gối.

Lên lầu là chị Oánh Oánh. Chị ấy đứng ngoài hành lang hỏi tôi có ăn cơm không.

Để che giấu sự chột dạ, tôi cố ý nói to lên: "Ăn ạ."

"Vậy em xuống đi, ăn xong thì rửa bát đũa."

Đưa tôi đi khám bệnh đã tiêu hao hết sự kiên nhẫn vốn dĩ không nhiều của chị ấy. Chị ấy hỏi xong liền quay đầu đi xuống.