Mẹ kế ôm chặt tôi, giơ một ngón tay lên trời thề: "Tôi bây giờ xin thề với ông trời! Tôi, Sở Nguyệt Hoa, tuyệt đối không hai lòng với anh Tô Tẩy Nghiễn. Đình Vu là con gái của anh ấy, cũng là con gái của tôi! Nếu sau này tôi đi bước nữa, hoặc có một chút hà khắc nào với Đình Vu, thì cứ để tôi bị trời đánh! Chết không toàn thây, chết không yên lành!"
Hồi đó người ở quê vẫn còn rất mê tín.
Thật ra thì ngay cả bây giờ vẫn còn nhiều nơi tin vào chuyện kính trời sợ đất.
Lời thề chết không toàn thây, chết không yên lành của Sở Nguyệt Hoa đã thật sự dọa được đám họ hàng đang muốn bắt tôi đi.
Bọn họ xúm lại bàn tán xì xào, nhưng thật sự không tìm ra được kẽ hở nào.
Thấy rõ là không vớt vát được gì, họ làm ầm ĩ thêm một lúc rồi cũng hậm hực bỏ đi.
Chuyện tương lai của tôi cứ như vậy được quyết định, tôi vẫn sẽ ở lại ngôi biệt thự này, sống chung với mẹ kế và anh trai.
Tối hôm đó mẹ kế tôi mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần nên đã đi tắm.
Tôi ngồi trên ghế sô pha, kéo ống quần lên nhìn chỗ bị nhéo.
Cú nhéo của chú Hai rất đau.
Chú ta nhéo ngay vào đùi non, vết thương bầm xanh tím lại.
Có thể thấy chú ta đã dùng bao nhiêu sức lực để đối phó với tôi, một kẻ phản bội nhà họ Tô.
Tôi đau đến chảy nước mắt, cũng không biết lấy thuốc mà bôi, cứ ngồi im như vậy nhìn chằm chằm vào vết thương.
Chuyện đám họ hàng quậy phá hôm nay, tấm ảnh đen trắng của ba trên bàn thờ, và cả cái đầu vỡ nát trong nhà xác bệnh viện vào đêm mưa hôm đó...
Tất cả cứ như một cuốn phim tua đi tua lại trước mắt tôi.
Tôi càng nghĩ càng sợ, nhìn quanh phòng khách, bỗng cảm thấy nó trống rỗng và đáng sợ một cách kỳ lạ.
Đúng lúc này có tiếng bước chân không nhanh không chậm tiến lại.
Tôi ngoảnh lại nhìn, hóa ra là anh trai Trạm Linh đang xách hộp y tế đi tới.
Anh ấy đi đến, ngồi xuống bên cạnh tôi, rất tự nhiên kéo ống quần tôi lên, nhìn vào vết bầm rồi hỏi bằng giọng trong trẻo: "Còn đau không?"
Bình thường tôi gần như không nói chuyện với anh ấy, nhưng lúc này ngoài việc trả lời thì tôi cũng không biết làm gì khác.
"Đau."
"Chịu khó một chút."
Anh ấy nói chuyện với mọi người luôn luôn ngắn gọn như vậy.
Anh ấy dùng cồn sát trùng lau lên vết thương.
Cồn bay hơi, cảm giác mát lạnh mang đi một phần đau rát. Sau đó anh ấy lại cúi đầu tỉ mỉ bôi thuốc cho tôi.