Chương 39

Đồ đạc trong ba lô và vali rơi lả tả trên đất. Tôi chán nản ngồi bệt xuống, cảm giác lạnh buốt từ đỉnh đầu đến gót chân.

Lúc đẩy dì Hà ra để chạy đi, tôi đã hạ quyết tâm phải rời khỏi nơi này.

Nhưng mà nếu không có tiền, lại không liên lạc được với anh trai...

Tôi không về được rồi.

Kết luận này vừa hiện lên, trong lòng tôi như có tảng đá lớn đè nặng.

Tôi ôm mặt, toàn thân run rẩy.

Trái tim đập thình thịch từng nhịp vô cùng mạnh mẽ, gần như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Giây phút này tôi tuyệt vọng nghĩ đến cái chết.

Nhưng mà hình ảnh cái đầu nát bét của ba đột nhiên hiện lên trước mắt, tôi liền dẹp ngay ý nghĩ đó.

Tôi không muốn chết với bộ dạng thê thảm như vậy.

Tôi chống tay xuống sàn thở hổn hển một lúc, nuốt ngược nước mắt và tiếng nấc vào trong.

Chỉ cần người dạy dỗ đủ hung ác, thì việc học được cách nhẫn nại cũng không phải là chuyện khó.

Sau khi bình tĩnh lại, tôi bắt đầu nghĩ xem điện thoại và sổ tiết kiệm đã đi đâu.

Tối hôm qua trước khi ngủ, tôi còn lấy chúng ra xem, cho nên chúng mới mất hôm nay.

Ở cái tiệm uốn tóc này chỉ có tôi và chị Lệ Lệ biết về sự tồn tại của chúng, chị Lệ Lệ cũng biết tôi cất chúng ở đâu.

Đúng như chị Lệ Lệ đã nói, nếu dì Hà biết tôi mang theo điện thoại và sổ tiết kiệm, chắc chắn bà ta đã tịch thu từ sớm.

Người lấy cắp chúng là ai, đáp án đã quá rõ ràng.

Nhưng tôi không muốn tin.

Ở đây, chị ấy là người chị tốt với tôi nhất.

Chị ấy không để ý thái độ lạnh nhạt của dì Hà, giúp tôi làm việc, bôi phấn rôm, mua cho tôi giường gấp và quạt điện, gọi tôi là Tiểu Vu, còn nói tôi trông giống em gái chị ấy.

Nhưng mà chính người này đã trộm đi sổ tiết kiệm và điện thoại di động của tôi, trộm đi toàn bộ niềm tin và hy vọng của tôi.

Tại sao chị ấy có thể làm như vậy.

Lúc bị dì Hà giận cá chém thớt, tôi không hề oán chị ấy, thậm chí còn thầm mong dì Hà không tìm thấy chị Lệ Lệ.

Nhưng bây giờ tôi không biết phải đối mặt với thực tế tàn khốc này như thế nào.

Chị ấy liên lụy tôi, lại còn lừa gạt tôi.

Tại sao lại có người như vậy?

Sớm biết thế này, thà rằng ngay từ đầu đừng tốt với tôi còn hơn.

Bằng không thì khi nghĩ lại, tôi chỉ cảm thấy chị ấy ngay từ đầu đã có ý đồ khác, có mưu đồ riêng.

Ngay cả những lời chị ấy dặn tôi giấu đồ cho kỹ, cũng trở nên đặc biệt nực cười và mỉa mai.

Chị ấy biết rõ những thứ đó có ý nghĩa thế nào với tôi, nhưng chị ấy vẫn cầm đi.

Nước mắt vô thức thấm ướt băng gạc, làm vết thương trên mặt rát như thiêu đốt.

Tôi ngồi giữa đống bừa bộn, đau lòng đến chết lặng.

Mấy ngày tiếp theo dì Hà và các chị thay phiên đổi thuốc, đưa cơm cho tôi.

Dì Hà thỉnh thoảng đến nhìn tôi một cái, chủ yếu là sợ tôi chết ở đây trong im lặng rồi bốc mùi.

Còn các chị, dù bình thường đối với tôi lạnh nhạt, nhưng mấy ngày nay lại đều tỏ ra hòa nhã, lúc nhìn tôi, trong mắt còn mang theo chút áy náy.

Nhưng không một ai nói toạc ra chuyện đó.

Mọi người ai cũng có nỗi khổ riêng, thảm đâu chỉ có mình tôi.

Khi đó tôi cũng không biết các chị ấy làm nghề gì, chỉ là mơ hồ hiểu ra đạo lý như vậy.

Có lẽ vì bị đánh một trận quá nặng, ngày đầu tiên mặt tôi còn sưng vù nằm trên giường, đau đến mức cả đêm không ngủ được, vậy mà ngày thứ tư đã có thể xuống giường, cầm chổi quét dọn vệ sinh.

Vết thương ngoài da trên người tôi hồi phục rất tốt, duy chỉ có vết cắt dài một ngón tay trên mặt là từ đầu đến cuối không chịu khép miệng.

Hôm nay chị Oánh Oánh đến thay thuốc cho tôi.

Chị ấy kéo băng gạc xuống, ghé sát lại nhìn: "Vết thương sao lại mưng mủ vàng thế này? Có đau không?"

Tôi thành thật gật đầu: "Đau."

Chị ấy sờ trán tôi, vẻ lo lắng không giảm mà còn tăng thêm: "Hình như đang sốt thì phải?"

"Ư..."

Mấy ngày nay tôi đều sống trong đau đớn, khó chịu kéo dài, nên dù có sốt tôi cũng không biết.

Thấy bộ dạng ngơ ngác của tôi, chị Oánh Oánh cũng không biết làm sao, liền nói: "Thôi, chị đi hỏi dì Hà, em chờ một lát."

Chị ấy xuống chưa được bao lâu thì dẫn dì Hà lên.

Cánh tay tôi bị đánh đến mức không bê nổi đồ, nên mấy ngày nay việc nấu cơm giặt giũ cũng là chị Oánh Oánh làm.

Chị ấy đang bận rộn ở dưới lầu, nghe chị ấy báo lại, dì Hà phải bỏ dở công việc đi lên, vừa vào cửa đã mắng: "Suốt ngày chỉ có mày là lắm chuyện, để bao nhiêu người vây quanh phục dịch..."

Tôi đã có thể phân biệt được ngữ khí của bà ta, giọng điệu này thường là sẽ không đánh người.

Bà ta đi tới giở băng gạc lên nhìn, cũng sờ lên đầu tôi.

Chị Oánh Oánh thăm dò: "Dì Hà, mặt con bé Tiểu Ngũ có phải... nghiêm trọng rồi không?"

Dì Hà thả tay xuống, bất đắc dĩ nói: "Nhiễm trùng rồi. Tao giờ không đi được, mày đưa nó ra phòng khám ở đầu phố tiêm một mũi hạ sốt đi."