Dì Hà nắm cằm tôi, móng tay sơn đỏ loé lên dưới ánh đèn, đầu móng lạnh lẽo đặt sát ngay da mí mắt tôi.
Tôi theo bản năng né tránh, cố nghiêng đầu lùi lại, nhưng bà ta bóp chặt mặt tôi, không cho nhúc nhích.
Ánh mắt bà ta u ám, giọng khàn khàn lạnh lẽo: "Đã vô dụng đến mức này, nhìn cũng không ra hồn, vậy giữ đôi mắt này làm gì? Hay là tao móc hai con mắt mày ra, ném xuống cống cho rồi?"
Nói dứt lời, ngón tay bà ta đột ngột ấn mạnh xuống mí mắt tôi.
Cơn đau buốt nhói ập tới, trước mắt tôi tối sầm lại, như có hàng ngàn tia lửa chớp lóe trong đầu.
Trong khoảnh khắc ấy tôi nghĩ đến ba, đến Trạm Linh, rồi cả mẹ kế Sở Nguyệt Hoa.
Sau đó là chị Lệ Lệ, người vừa trốn đi và chiếc điện thoại cùng cuốn sổ tiết kiệm mà anh để lại cho tôi.
Tôi hét lên điên dại, như người sắp chết vùng lên trong tuyệt vọng, dùng hết sức đẩy mạnh dì Hà.
Bà ta không phòng bị, ngã ngửa ra đập mông xuống sàn, giày cao gót văng ra một chiếc.
Tôi nhân lúc còn nhìn thấy chút ánh sáng mờ mờ, vừa khóc vừa chạy ra ngoài.
Nhưng dì Hà gào lên, điên cuồng túm lấy chân tôi khi bà ta còn chưa kịp đứng dậy.
Tôi bị kéo ngã dúi dụi, mặt đập mạnh xuống nền gỗ.
Đến khi tôi gượng đứng dậy, cảm giác đau nhói dữ dội ập tới từ bên má phải.
Một chị trong tiệm nghe tiếng kêu chạy ra, vừa nhìn thấy tôi liền hét lớn: "A! Máu! Máu kìa!"
Tôi chớp mắt, tầm nhìn mờ dần rồi rõ lại, đưa tay sờ má phải, đầu ngón tay toàn là máu đỏ.
Cạnh cửa nhà vệ sinh có một tấm gỗ trồi lên, đầu gỗ nhọn như gai.
Bình thường không ai để ý, mà tôi lại xui xẻo ngã đúng chỗ đó. Gai gỗ rách toạc da tôi, kéo dài từ dưới mắt phải đến tận khoé miệng.
Máu tuôn ra như nước.
Chỉ trong chớp mắt, vết thương đã trào máu đỏ tươi hoà cùng nước mắt chảy dọc xuống cằm, nhỏ tong tong xuống áo.
Cổ áo và ngực tôi nhanh chóng bị nhuộm đỏ loang lổ.
Tôi bị cảnh đó làm cho sợ chết lặng, quên cả đau, quên cả sợ. Chỉ ngồi thừ ra, hai tay dang rộng, cúi xuống nhìn máu đang thấm dần xuống người mình.
Dì Hà chạy theo, thấy tôi chảy máu thì sững lại mấy giây, rồi lập tức quát ầm lên với mấy chị trong tiệm: "Còn đứng đó làm gì! Đỡ nó dậy mau!"
Chị Oánh Oánh run rẩy bước tới, đỡ tôi ngồi dậy mà tay cũng run không ngừng.
Cả hành lang rối loạn. Dì Hà sai mấy chị khác dìu tôi lên tầng trên, còn bà ta thì hấp tấp chạy ra ngoài mua thuốc.
Khoảng nửa tiếng sau, tôi được thay quần áo sạch, vết thương trên mặt đã được dán băng gạc.
Tôi nằm trên chiếc giường xếp mà trước kia chị Lệ Lệ đã cho tôi dùng.
Mọi người đều xuống dưới, trong phòng chỉ còn tiếng quạt điện nhỏ kêu vù vù đều đều ở chân giường.
Khắp người đau nhức, mặt nóng rát, từng giọt nước mắt chảy qua thái dương, lẫn vào tóc rồi khô lại trong gió.
Tôi nằm im nhìn trần nhà, hít thở yếu ớt, cảm giác như mình vừa chết đi một lần.
Dù sao thì dù có đánh thế nào, dì Hà cũng không dám gây ra án mạng.
Bà ta mang về một túi thuốc: Cuộn băng gạc và chai cồn i-ốt, đặt ngay cạnh quạt, bảo tối sẽ thay thuốc cho tôi.
Bà ta còn nói: "Hai ngày tới mày khỏi làm gì hết. Đợi khi nào xuống giường được rồi tính tiếp."
Rồi bà ta đi xuống lầu.
Tiếng ồn ào, tiếng cười nói lại vang lên dưới tầng. Tôi nghe dì Hà hối thúc mấy chị trang điểm chuẩn bị khách.
Các chị bận rộn, còn tôi cũng không yên lòng được.
Tôi cắn răng ngồi dậy, gần như bò đến bên chiếc ba lô đặt ở góc phòng, run rẩy mở khoá kéo.
Dì Hà đã nói rồi, bà ta tuyệt đối không để tôi đi học nữa.
Tôi phải về nhà.
Chị Lệ Lệ đã đi, tôi cũng phải đi.
Nếu còn ở lại, tôi có linh cảm rằng dì Hà sẽ đánh chết tôi thật.
Tôi thò tay tìm trong ngăn bí, nhưng không thấy gì.
Tim tôi đập loạn, kéo hẳn ba lô ra trước mặt, lục tung mọi thứ.
Vẫn không có.
Tôi nén đau đổ hết đồ trong ba lô ra đất, lục soát từng ngăn, thậm chí còn mở cả va-li hành lý cũ ra tìm.
Không có.
Điện thoại và sổ tiết kiệm mà anh trai để lại đã biến mất.
Giống như bốc hơi khỏi thế gian, không một dấu vết.