Chương 32

Nhìn thấy vẻ mặt trịnh trọng nghiêm túc của chị Lệ Lệ, tôi cố nén nước mắt gật đầu.

Chị Lệ Lệ dịu nét mặt, giặt lại khăn tiếp tục lau mặt lau người cho tôi.

Nhìn đống quần áo lớn trong chậu, chị ấy thở dài nói: "Em cũng thật là không dễ dàng gì. Đi vào phòng chị, chị bôi cho em ít phấn rôm. Phòng chị có quạt, em lên giường nằm sấp một lát, hong quạt cho rôm nó bay bớt hơi nóng, cũng sẽ không ngứa như vậy nữa."

"Em thật sự sẽ không chết chứ?"

Chị Lệ Lệ buồn cười xoa mặt tôi: "Ừ, sẽ không, em sẽ sống lâu trăm tuổi."

Vừa nghe nói sẽ không chết, dũng khí cùng lắm thì chết lúc trước của tôi liền tan biến, hơn nữa càng nghĩ càng thấy sợ.

"Em... Em không đi đâu, em muốn giặt quần áo, không giặt mà nói, dì Hà..."

Chị Lệ Lệ kéo tôi về phòng chị ấy: "Không sao, chị giặt giúp em."

"Nhưng mà, buổi tối các chị còn phải đi làm..."

Tay chị Lệ Lệ khựng lại trong giây lát, nếu không phải chị ấy đang dắt tôi, tôi cũng không cảm nhận được.

Chị ấy cười cười, nói: "Tiểu Vu thật tốt bụng, nhưng chị giặt quần áo nhanh lắm, không muộn đâu."

"Vâng..."

Tôi được chị Lệ Lệ đưa vào phòng.

Phòng của chị ấy có mùi khói dầu khét lẹt, trên bức tường đối diện cửa có một cái cửa sổ mái nhà nho nhỏ.

Tấm kính rất mờ và bẩn, dù là ban ngày cũng phải bật đèn.

Đèn của chị ấy màu hồng, vừa bật lên cả căn phòng cũng biến thành màu hồng.

Căn phòng này lớn gấp đôi phòng tạp hóa của tôi, dựa vào tường kê một chiếc giường trải ga sọc. Trong cái gạt tàn trên tủ đầu giường cắm đầy mẩu thuốc lá.

Vì ánh đèn nên những thứ đó trông cũng mờ mờ ảo ảo.

Chị ấy lấy ra một hộp phấn rôm từ trong tủ, dùng bông phấn chấm một ít, bảo tôi vén áo lên, chuẩn bị bôi lên lưng tôi.

Tôi rụt cổ hỏi: "Chị Lệ Lệ, cái này có đau không?"

Chị Lệ Lệ mỉm cười nói: "Cái này không đau, không tin em thử xem."

Sau đó chị ấy vỗ nhẹ lên lưng tôi một cái. Quả nhiên không đau. Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Chị ấy bôi phấn rôm khắp lưng cho tôi, vừa bôi vừa thở dài: "Sao lại nóng thành ra thế này mà cũng không nói?"

Tôi nói thật: "Em không dám."

Dì Hà luôn mắng tôi yếu ớt, tôi sợ nói ra lại bị đánh.

Chị Lệ Lệ thấy được vết bầm trên người tôi, cau mày nói: "Tiểu Vu, em... Ai, sao em lại đến cái chỗ này?"

Chị ấy không hỏi thì thôi, vừa hỏi nước mắt tôi lại không kìm được mà rơi xuống.

Tôi đem chuyện mẹ kế bảo tôi đến đây đi học kể cho chị Lệ Lệ nghe, còn chuyện về Trạm Dịch Hàn và Trạm Lộ thì tôi không dám nói.

Chị Lệ Lệ nghe xong, ánh mắt nhìn tôi không khác gì nhìn một đứa ngốc: "Dì Hà bảo cho em đi học á?"

Vốn dĩ tôi vẫn tin là dì Hà sẽ cho tôi đi học, nhưng nghe chị Lệ Lệ nói vậy, trong lòng tôi bắt đầu thấy bồn chồn: "Bà ấy không cho em đi học sao?"

Chị Lệ Lệ khổ sở nói: "Cái này... nếu mẹ em đã là bạn của dì Hà, chắc bà ấy không đến mức không cho em đi... Nhưng mà vẫn nên hỏi rõ thì hơn. Trường cấp hai gần đây hình như bắt đầu nhận hồ sơ rồi đấy."

Tôi nghe xong liền sốt sắng.

Cũng không phải tôi thích học gì, ở trường cũ thành tích của tôi cũng bình thường, không có gì nổi bật.

Tôi đến đây là vì nhà không có tiền cho tôi tiếp tục học trường cũ.

Nếu không được đi học, chẳng lẽ tôi ở đây chỉ để đổi chỗ bị mắng bị đánh thôi sao?

Lúc này dì Hà mua thức ăn về.

Dưới sự cổ vũ của chị Lệ Lệ, tôi lấy hết can đảm đi đến cái bếp nhỏ cạnh nhà vệ sinh.

Dì Hà đặt túi ni lông xuống, quay đầu thấy tôi, cười lạnh một tiếng: "Không lộn xộn nữa à?"

"Dì Hà, cháu..." Tôi nắm chặt nắm đấm.

"Khi nào cháu có thể đi học ạ?"

Dì Hà rửa cho mình một trái dưa chuột, rộp một tiếng cắn một miếng, vừa nhai vừa nói: "Mày vội cái gì? Tao sớm đã đăng ký cho mày rồi, khai giảng tự nhiên sẽ cho mày đi."