Chương 31

Dì Hà không thèm đếm xỉa đến nỗi thống khổ của tôi, bởi vì trong mắt bà ta, nổi rôm sảy đúng là chẳng có gì to tát.

Nhưng lúc đó tôi thật sự tưởng mình sắp chết.

Cho nên dù bà ta có uy hϊếp tôi, muốn đuổi tôi ra đường ngủ, hay thậm chí quay lại tát tôi một cái, tôi vẫn cứ khóc.

Dì Hà bị tôi khóc đến phát phiền, hùng hổ đứng dậy: "Đừng khóc nữa! Phiền chết đi được! Xuống nhà!"

Thấy tôi không nhúc nhích, bà ta lôi tuột tôi ra khỏi phòng tạp hóa, tôi lảo đảo đi theo sau bà ta.

Xuống dưới lầu, bà ta hất tôi ra: "Tao đi lấy chai dầu gió, đứng đây đợi!"

Tôi đứng trước cửa cuốn nức nở, đột nhiên cảm thấy đầu óc quay cuồng, trong l*иg ngực cuộn lên cảm giác buồn nôn.

Tôi che miệng vội vã lao vào nhà vệ sinh, há miệng nôn thốc nôn tháo mọi thứ trong dạ dày ra ngoài.

Sau khi nôn xong, cảm giác buồn nôn vẫn không hết.

Tôi vịn vào tường, cảm thấy tay chân bủn rủn thở không ra hơi.

Nhất là cái đầu, bên trong cứ ong ong, như có chiếc xe tải lớn đang đâm sầm sầm trong óc tôi.

Tôi không phải là sắp chết thật đấy chứ?

Dì Hà cầm chai dầu gió đi vào, thấy tôi nôn, liền ghét bỏ đặt cái chai xuống cửa: "Sao thế, bẩn thật, mau dọn sạch nhà vệ sinh đi! Lát nữa tự mình bôi dầu gió lên lưng... Đừng có nghĩ giả bệnh trốn việc, kể cả mày sắp chết cũng phải giặt xong đống quần áo trước đã! Tao ra ngoài mua thức ăn!"

Đầu tôi đau đến mức chỉ có thể nghe loáng thoáng lời bà ta nói.

Đợi bà ta đi rồi, tôi dựa vào tường, từ từ cho cơn buồn nôn dịu xuống.

Một lúc sau đầu tôi cũng đỡ đau, nhưng sau lưng lại bắt đầu ngứa.

Tôi vội vàng xối nước lên người, vừa gãi ngứa vừa đi qua cầm lấy chai thủy tinh màu xanh lục.

Tôi cũng không biết dùng cái này thế nào, nhớ lại lời dì Hà nói là bôi lên lưng, thế là tôi đổ một ít ra lòng bàn tay, xoa lên lưng.

Một cảm giác xót rát như thiêu đốt lập tức truyền đến từ chỗ vừa bôi dầu, tôi hét lên một tiếng lao về phía trước, đá văng cả chai thủy tinh.

Đau quá!

Tôi rít lên khóc, hai tay quờ quạng gãi loạn sau lưng, kết quả làm vỡ thêm nhiều nốt rôm.

Trên tay vốn đã dính dầu gió, giờ quệt khắp lưng, làm tôi khổ sở vô cùng.

Tiếng khóc của tôi đã gọi chị Lệ Lệ ra.

Chị ấy vừa vào cửa liền nhìn ra ngay chuyện gì, vội kéo tôi đến dưới vòi nước, mở nước lạnh xối ào ào.

Cảm giác xót và nóng rát bị nước lạnh áp chế, tôi ướt sũng ngồi dậy từ dưới vòi nước, quay người ôm chầm lấy chị ấy, gào khóc.

"Chị Lệ Lệ, em bị bệnh sắp chết rồi... Đau quá, ngứa quá... Em muốn về nhà... Em muốn về nhà... Hu hu... Em... Em muốn... về nhà..."

Tôi không muốn ở đây học nữa, tôi không muốn ngày nào cũng giặt quần áo, nấu cơm, quét dọn vệ sinh nữa.

Tôi chịu đủ cái kiểu sống nơm nớp lo sợ này rồi.

Đằng nào ở đâu cũng bị đánh, chẳng thà dứt khoát về nhà, để cho Trạm Dịch Hàn đánh chết tôi luôn cho xong!

Chị Lệ Lệ ôm chặt tôi, giọng chị ấy cũng nghẹn ngào: "Em bị rôm sảy, nóng quá nó phát ra, không phải bệnh nặng đâu... Không chết được... Đừng khóc nữa Tiểu Ngũ, lát nữa dì Hà về lại đánh em bây"

Tôi khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem mặt: "Em không gọi là Tiểu Ngũ, em tên Tô Đình Vu... Em muốn về nhà... Chị Lệ Lệ, chị đưa em về nhà đi... Em có tiền..."

Chị Lệ Lệ bỗng ghì chặt cổ tôi: "Suỵt!"

Sức chị ấy rất lớn, suýt nữa làm tôi ngạt thở.

Chị ấy hơi nới lỏng tay, bảo tôi đừng khóc nữa.

Tôi thút thít, chị ấy nhúng ướt khăn mặt, lau mặt cho tôi, nhẹ giọng nói: "Chuyện em có tiền, tuyệt đối không được để dì Hà biết! Không... Chuyện này ngoài chị ra, ai em cũng đừng nói!"