Kể từ hôm đó, tôi bắt đầu làm việc vặt ở tiệm uốn tóc.
Trong tiệm uốn tóc không chỉ có một mình dì Hà, mà còn có mấy chị gái trẻ tuổi, mặt mũi thanh tú, nói giọng vùng khác.
Ban ngày các chị ấy ngủ ở mấy phòng đơn phía sau tiệm, trừ lúc ăn cơm hay đi vệ sinh thì gần như không ra mặt.
Đến tối, các chị ấy liền mặc váy hở hang, trang điểm lòe loẹt, ăn mặc như bươm bướm, đứng hoặc ngồi trong tiệm để mời chào khách.
Tiệm uốn tóc chỉ mở cửa vào buổi tối, khách đến cũng đều là đàn ông.
Người cắt tóc thật sự thì chẳng có mấy ai, phần lớn sẽ chọn một chị, rồi vào phòng nhỏ phía sau để... massage.
Công việc ban ngày của tôi chủ yếu là giặt quần áo cho các chị, buổi tối khi tiệm mở cửa thì quét rác, lau nhà.
Vốn dĩ một ngày hai bữa là do dì Hà nấu. Sau khi bà ta dạy tôi dùng bếp ga, nhiệm vụ nấu nướng cũng rơi xuống đầu tôi.
Có điều bà ta không cho tôi ra ngoài mua thức ăn, lần nào cũng tự mình đi.
Có lẽ tôi cũng có chút năng khiếu nấu nướng, lần đầu tiên làm cơm chiên trứng, các chị ai cũng khen ngon.
Khả năng thích ứng của con người thật sự rất mạnh.
Lúc ở nhà đừng nói là quét rác, ngay cả qυầи ɭóŧ của mình tôi cũng chưa từng giặt.
Vậy mà giờ tôi cũng nhanh chóng thích ứng được cuộc sống mỗi ngày phải giặt một chậu quần áo lớn, nấu hai bữa cơm tập thể, và quét dọn toàn bộ tiệm uốn tóc.
Giáo dục bằng roi vọt của dì Hà rất có hiệu quả. Bà ta mắng thì tôi có thể nhịn, nhưng tôi sợ nhất là bị bà ta đánh.
Điều này lại làm tôi nghĩ đến Trạm Dịch Hàn. Trạm Linh bây giờ không biết thế nào rồi?
Biết tôi tên Tô Đình Vu, các chị cứ gọi loạn Tiểu Tô, Tiểu Đình, Tiểu Vu mất mấy ngày, cuối cùng thống nhất gọi tôi là Tiểu Ngũ.
Tôi không thích cách gọi Tiểu Ngũ này, tôi tên Tô Đình Vu mà. Ngũ và Vu phát âm cũng gần giống nhau, tại sao không thể gọi cho đúng chứ?
Nhưng một chị tên Lệ Lệ nói, ở đây tốt nhất đừng gọi tên thật, không hay.
Lúc nói câu này, tay chị ấy không ngừng tết cho tôi hai bím tóc, còn nói tôi giống em gái của chị.
Mẹ tôi mất sớm, ba thì không biết tết tóc, nên tôi toàn để tóc ngắn, chưa bao giờ tết bím.
Từ lúc ba mất, tôi cũng không cắt tóc nữa, không để ý đã dài đến ngang vai.
Tôi nhìn vào gương thấy tết bím trông rất đẹp, thầm nghĩ, kệ các chị muốn gọi sao cũng được, Tiểu Ngũ thì Tiểu Ngũ. Dù sao thì tôi cũng sẽ không ở đây lâu.
Chớp mắt tôi đã ở Tiệm tóc Hương Thảo được gần nửa tháng.
Phòng tạp hóa không thông gió, dù buổi tối có mở cửa, không đắp chăn thì vẫn nóng nực.
Sáng sớm hôm nay, sau khi tỉnh lại, tôi cảm thấy sau lưng ngứa ngáy lạ thường, ngứa đến khó chịu, ngứa như ngứa vào tận xương tủy.
Tôi vòng tay ra sau lưng sờ, sờ trúng một mảng mụn nhỏ li ti!
Tôi sợ đến đờ người, ngơ ngác ngồi bệt xuống đất, còn tưởng mình mắc bệnh nan y gì đó.
Dì Hà đi thình thịch lên lầu, đẩy mạnh vào đầu tôi một cái, tôi mới hoàn hồn.
Bà ta trạc tuổi mẹ kế, tướng mạo vốn đã không thân thiện, bây giờ giận dữ trông càng thêm cay nghiệt đáng sợ.
"Mày điếc à? Ở dưới gọi mày bao nhiêu tiếng không thèm trả lời, có phải lại ngứa da rồi không!"
Tôi đã không còn tâm trí lo mình có bị đánh hay không. Tôi khóc lóc nói: "Dì Hà, lưng cháu mọc đầy mụn... Có phải cháu sắp chết không?"
"Ngậm mồm! Sáng sớm tinh mơ đã chết chóc, xúi quẩy!"
Dì Hà gào lên, một tay kéo tôi qua vén áo lên xem.
Tôi khóc mặt mũi tèm lem nước mắt, nức nở nói ra tiếng lòng: "Ba ơi... hu hu... Anh ơi... Em muốn về nhà... hu hu... Ba ơi..."
Em thật sự muốn về nhà... Em sợ lắm... Em không muốn chết...
Đúng lúc này dì Hà đét một cái vào lưng tôi, mắng: "Khóc cái gì mà khóc? Không phải là nổi rôm sảy thôi à!"
"Hu hu..."
Rôm sảy là gì?
Dì Hà quay đầu liếc nhìn cái ổ của tôi, há mồm mắng tiếp: "Trời đầu hè mà ngủ trên áo lông, chỉ sợ người khác không biết mày khó chiều, hả? Nóng mọc rôm sảy là đáng đời!"