Chương 29

Dì Hà nói, nếu tôi dám nôn ra thì sẽ phải ăn lại y như thế.

Cho nên mặc kệ có buồn nôn đến đâu, tôi đều liều mạng che miệng không dám ói.

Trong bụng tốt xấu gì cũng có chút đồ ăn, tôi tiếp tục xuống lầu chuyển đồ đạc.

Đồ trong phòng tạp hóa không ít, sức tôi cũng không lớn nhưng cứ như kiến tha mồi, làm việc không ngừng nghỉ, cuối cùng cũng dọn dẹp xong xuôi.

Tôi chưa từng làm việc nặng như vậy bao giờ. Khi ném cái thùng giấy cuối cùng ra cửa tiệm, tôi mệt đến mức eo cũng không đứng thẳng nổi, dứt khoát ngồi bệt lên thùng giấy nghỉ ngơi.

Lúc này đã là chạng vạng tối.

Con đường vốn tiêu điều lúc sáng, giờ những tiệm gội đầu, tiệm tóc đã lục tục mở cửa.

Biển hiệu trước mấy tiệm nhỏ cũng sáng lên, phóng tầm mắt nhìn ra xa, một mảng xanh xanh đỏ đỏ.

Người trên đường cũng đông hơn, đủ loại người chào hỏi lẫn nhau.

Cửa hàng sát vách Tiệm tóc Hương Thảo là một tiệm massage, mặt tiền cũng lớn bằng tiệm Hương Thảo, trông cũng không sạch sẽ gì.

Một dì trên đầu còn kẹp mấy cái lô cuốn tóc bằng nhựa đi ra hắt nước.

Hắt xong dì ấy quay đầu nhìn tôi, ngạc nhiên hỏi: "Ủa, đâu ra đứa nhỏ này?"

Tôi khẩn trương đứng lên, lủi thủi đi vào trong tiệm. Vừa hay dì Hà đi ra nói với dì kia: "Họ hàng nhà em, gửi ở đây một thời gian."

Dì kia cười một tiếng: "Vậy họ hàng nhà cô cũng vô tâm thật đấy."

Nói xong dì ấy lại nhìn tôi: "Còn mặc đồ Adidas nữa kìa, mua ở đâu thế? Mác nhìn giống hàng thật đấy."

Dì Hà thấy tôi cứ cúi đầu không nói, tức giận đẩy tôi một cái: "Người ta hỏi mày sao không nói gì, câm à?"

Bà ta càng nói như vậy, tôi lại càng không nói nên lời.

Dì Hà đối với cái tính ba đạp không ra một tiếng rắm này của tôi thì rất bực mình, xua tay như đuổi chó: "Cút lên lầu đi, nhìn mày là thấy phiền."

Tôi như được đại xá, xoay người rời đi còn nghe thấy dì kia nói với dì Hà: "Cô hung với nó quá đấy, nó còn là trẻ con mà?"

Dì Hà nói: "Quan tâm gì nó người lớn hay trẻ con, muốn ăn muốn uống thì phải nghe lời..."

Đoạn sau tôi cũng không nghe rõ nữa.

Hôm nay tôi không có cơm tối, không biết là dì Hà quên làm, hay vốn dĩ đã không định cho tôi ăn.

Tôi cũng không thấy đói.

Tôi quét sạch phòng tạp hóa, rồi lấy quần áo dày trong vali ra trải xuống đất, làm ổ nằm tạm.

buổi tối Dì Hà rất bận, tôi nghe thấy tiếng khách khứa ồn ào ở dưới lầu, hình như có rất đông khách.

Bà ta không để ý đến tôi, tôi cũng mừng vì bị lãng quên.

Kéo ba lô ra, tôi lấy điện thoại Trạm Linh đưa và quyển sổ tiết kiệm mỏng dính kia ra, hốc mắt lại thấy ươn ướt.

Anh ấy nói gặp khó khăn thì gọi điện cho anh ấy. Tình cảnh của tôi bây ... có được tính là khó khăn không?

Không, không được, không thể tùy tiện gọi điện cho anh trai.

Anh ấy còn đang phải sống chung với Trạm Dịch Hàn, anh ấy còn khó khăn hơn tôi.

Nếu dì Hà không đánh tôi, thì hình như cũng có thể chịu đựng được.

Cũng không thể vừa mới đến một ngày, tôi đã khóc lóc đòi về...

Tôi mệt quá, mặc dù chỗ ngủ rất đơn sơ, nhưng cuối cùng tôi vẫn thϊếp đi.

Đến khi tôi mở mắt ra đã là trưa ngày hôm sau.

Dưới lầu yên tĩnh không còn ồn ào như tối qua, nhưng trong không khí vẫn còn vương lại thứ mùi khó ngửi.

Bụng tôi đói đến ọc ọc. Tôi mò mẫm xuống lầu muốn tìm chút gì ăn, vừa xuống đã chạm mặt dì Hà.

Bà ta mặc đồ ngủ rất tuỳ tiện, lôi thôi lếch thếch, trên tay ôm một đống quần áo.

Tôi vừa nhìn thấy bà ta, chỗ hôm qua bị đánh liền bắt đầu đau.

Bà ta gọi một tiếng gọi tôi lại, dẫn tôi ra nhà vệ sinh nhỏ phía sau tiệm tóc.

Mùi trong nhà vệ sinh càng nồng nặc hơn. Bên trong có một cái bồn cầu xổm bẩn đến mức không nhìn ra màu sắc ban đầu, bên cạnh là vòi nước gắn liền với ống cao su.

Dì Hà dùng chân khều một cái chậu nhựa lớn từ trong góc rêu xanh ra, ném đống quần áo trong tay vào chậu, sau đó nói với tôi: "Bột giặt ở đây, bàn giặt ở kia. Mày giặt sạch chậu quần áo này rồi phơi lên lầu. Lúc nào giặt xong thì lúc đó mới được ăn cơm."