Chương 28

Dì Hà sắp xếp cho tôi ở trong phòng tạp hóa trên tầng cao nhất của "Tiệm tóc Hương Thảo".

Tiệm tóc đã rất nhỏ, phòng tạp hóa lại càng nhỏ hơn.

Ở đây không có cửa sổ cũng không có giường, chỉ có đống đồ đạc lộn xộn ngổn ngang.

Dì Hà vừa bật đèn, mấy con côn trùng đen to bằng ngón tay bị giật mình, vội vàng bò tứ tán, thậm chí có một con bò ngay trên vách tường bên cạnh tôi.

Tôi sợ đến mức hét lên lùi lại. Dì Hà ôm đầu gắt lên: "Kêu la cái gì! Chỉ là mấy con gián thôi mà!"

Con gián?

Có loại to như thế sao?

Tôi sững sờ đứng tại chỗ.

Dì Hà nhìn tôi với vẻ mặt ghét bỏ: "Đừng tưởng mình vẫn còn là đại tiểu thư gì nữa. Sau này mày ở đây, chỗ này hơi lộn xộn một chút, nhưng cũng đủ cho mày ở. Tự mày dọn dẹp đi, đồ đạc linh tinh thì mang xuống cửa tiệm, tối tao gọi người đến thu."

Bà ta nói một hơi, rồi quay người định xuống lầu.

Khi nửa người đã khuất, bà ta đột nhiên quay lại.

Nửa gương mặt bà ta chìm trong bóng tối, trên gác xép tối om, trông u ám lạ thường.

Bà ta nói: "Đã đến đây thì làm việc cho tốt, thích ứng sớm một chút. Mày mà không nghe lời thì cút ra ngoài đường mà ngủ. Nhà cũng không cần về nữa, dù gì nhà mày cũng chẳng có ai chào đón mày đâu."

Dì Hà đi rồi.

Tôi đứng trơ trọi ở cửa phòng tạp hóa, nhìn đống đồ đạc đang che giấu lũ gián, rồi lại nhìn cầu thang tối đen kéo dài xuống dưới. Cuối cùng tôi không nhịn được oà khóc nức nở.

Dì Hà nói không sai, nhà tôi ngoại trừ Trạm Linh, không ai chào đón tôi cả.

Nhưng Trạm Linh bây giờ đến bản thân còn khó giữ, làm sao bảo vệ tôi được đây?

Chỉ hy vọng sau khi tôi rời đi, Trạm Dịch Hàn đừng đánh anh ấy nữa.

Khóc xong rồi vẫn phải làm việc.

Từ lúc sinh ra đến giờ tôi chưa từng thấy con gián nào to như vậy, bây giờ lại phải dọn đống đồ đạc nơi chúng ẩn náu đi, nỗi sợ hãi trong lòng có thể tưởng tượng được.

Nhưng so với gián, nỗi sợ hãi không có nhà để về còn lớn hơn.

Tôi không muốn phải ngủ ngoài đường.

Hôm đó tôi cứ một chuyến lại một chuyến khuân đồ xuống lầu.

Buổi trưa, dì Hà lên một chuyến, bảo tôi xuống ăn cơm trưa.

Nói là cơm trưa, nhưng chỉ là một tô mì nấu giá đỗ vớt ra từ nồi hấp. Dù ánh đèn rất tối, nhưng tôi vẫn thấy được bát đũa đều nhớp nháp dầu mỡ.

Tôi rất đói, cố ăn được nửa bát, vừa bưng lên lại muốn nôn.

Trong bát nước mì trong veo, nổi lềnh phềnh một con ruồi xanh ướt sũng.

Tôi đặt bát xuống, lao ra ngoài cửa cuốn nôn thốc nôn tháo.

Dì Hà nghe thấy động tĩnh đi tới, còn tưởng tôi bị ốm. Khi nghe tôi nói trong mì có ruồi, vẻ mặt bà ta hiện lên sự tức giận như muốn tát chết tôi.

"Chỉ có thế? Mày còn tưởng mình là tiểu thư đài các nhà giàu à?" Bà ta lôi tôi vào tiệm, ấn tôi xuống trước tô mì, nghiêm giọng mắng: "Tự múc thì tự ăn cho hết! Ăn không hết thì hôm nay cút ra đường mà ngủ!"

Thứ này làm sao mà ăn được?

Tôi giãy giụa không chịu ăn, vung tay lên không cẩn thận làm đổ cả bát mì.

Mì và nước lênh láng chảy từ cái bàn gỗ trải báo xuống sàn.

Tôi sững sờ trong giây lát, dì Hà cũng sững sờ, nhưng ngay sau đó bà ta túm lấy tóc tôi, xô ngã cả tôi lẫn bàn.

Bà ta tiện tay vớ lấy một vật gì đó, phang tới tấp xuống người tôi.

"Tao bảo mày khó chiều này! Bảo mày cãi láo này! Bảo mày hất bát này! Bảo mày ra vẻ ta đây này, đánh không chết mày..."

Tôi bị bà ta đánh, chỉ biết ôm đầu co rúm vào góc tường, vừa khóc vừa nói không rõ tiếng: "Cháu không có hất bát... Cháu lỡ tay... đυ.ng phải thôi..."

Bà ta phang mạnh tôi thêm một cái, một tay chống nạnh, gào khản cả giọng: "Vậy thì ăn ngay!"

Tôi thút thít đứng dậy, nhặt cái bát dưới đất lên múc một bát khác.

Đũa rơi xuống đất, bẩn thỉu.

Dì Hà thấy tôi cắm đũa vào bát mì, do dự không ăn liền giơ tay lên dọa đánh.

Tôi rưng rưng nâng bát, dưới sự giám sát của bà ta, từng miếng từng miếng ăn hết bát mì.