Chương 27

Vẻ mặt của tôi lúc đó mờ mịt quá, nên dì mang thai kia không hề tin người phụ nữ tóc lượn sóng này là họ hàng của tôi.

Dì ấy kéo tôi ra sau lưng, chất vấn người phụ nữ: "Cô là ai? Tính là gì của con bé?"

Đứng gần tôi có thể ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc trên người bà ta, còn có thể nhìn thấy lớp phấn trang điểm dày cộp che đi quầng thâm mắt rất sâu.

Từ đáy lòng, tôi không muốn thân cận với người phụ nữ này, chính tôi cũng không nói rõ được là vì sao.

Người phụ nữ tóc lượn sóng lười biếng ngáp một cái, lấy ra một chiếc điện thoại nắp gập rồi bấm số.

Điện thoại kết nối, bà ta nói: "Chị Nguyệt Hoa, chị nói con bé Tô Đình Vu này một tiếng đi, nó phòng em như phòng trộm vậy."

Sau đó bà ta đưa điện thoại qua cho tôi.

Tôi chỉ có thể cầm lấy, đưa lên tai: "A lô..."

Giọng của mẹ kế từ bên trong truyền đến: "Đình Vu, là mẹ đây."

Giọng của bà ấy tuy rất ôn hòa, nhưng cảm giác mang lại cho tôi hoàn toàn khác với dì mang thai kia.

Bà ấy khiến tôi cảm thấy sợ hãi.

"Sao không nói gì?"

Cổ họng tôi khô khốc, mở miệng: "Mẹ..."

Mẹ kế hài lòng ừ một tiếng, nói: "Đó là dì Hà của con, chính là người sẽ giúp đỡ chăm sóc con. Con đừng có bướng bỉnh, ngoan ngoãn đi theo dì ấy đi."

Tôi trả điện thoại lại cho người phụ nữ tóc lượn sóng. Dì mang thai lo lắng hỏi: "Bà ta thật sự là dì của cháu à?"

Tôi gật đầu một cách yếu ớt.

Mẹ kế đã nói vậy rồi, sao còn giả được nữa.

Bạn của dì mang thai hình như có việc gấp, cứ thúc giục dì ấy mãi. Người phụ nữ tóc lượn sóng cũng kéo vali hành lý, bảo tôi nhanh lên đi theo bà ta.

Tôi cúi đầu cảm ơn dì ấy lần cuối, sau đó cố gắng đeo ba lô lên đi theo người phụ nữ tóc lượn sóng.

Ra khỏi bến xe, tôi quay đầu lại, dì mang thai đã đi rồi.

Người phụ nữ tóc lượn sóng vẫy một chiếc xe ôm ở ngoài bến. Sau khi cò kè mặc cả vài câu, bà ta còn đưa điếu thuốc mình đang hút dở cho người lái xe ôm.

Ông ấy rít một hơi, rồi xuống xe buộc vali và ba lô của tôi vào yên sau, sau đó bảo tôi và bà ta một trước một sau ngồi lên.

Tiếng pô xe máy rất ồn, người lái xe lại chạy rất nhanh.

Đây là lần đầu tiên tôi ngồi xe ôm, gió tạt mạnh thổi tóc mái của tôi bay ngược ra sau. Tôi cứ nắm chặt lấy tay lái, cảm giác vừa sợ hãi lại vừa kí©h thí©ɧ.

Người lái xe ôm chở chúng tôi đến một khu buôn bán ở phía bắc thành phố. Sau khi dỡ đồ xuống, trước lúc đi, ông ta còn nháy mắt với dì Hà, rồi rồ ga phóng xe đi.

Tôi phát hiện hình như dì Hà không trả tiền xe.

Tôi tưởng khu buôn bán thì sẽ là phố xá sầm uất, ở đây trông cũng giống, nhưng khu vực này rất tiêu điều.

Cả con đường toàn là những tấm biển hiệu bạc phếch, nào là "Tiệm tóc Tiểu Dũng", "Gội đầu Manny", "Massage Hoa Nhài".

Giữa ban ngày mà cũng chẳng có mấy cửa hàng mở cửa.

Thỉnh thoảng có nhà mở cửa thì cửa cuốn cũng kéo xuống một nửa, khiến người ta không nhìn rõ được bên trong.

Dì Hà đi giày cao gót, lọc cọc đi về phía trước, cuối cùng dừng lại trước một cửa tiệm tên "Tiệm tóc Hương Thảo".

Bà ta lấy chìa khóa từ trong túi chiếc váy bó ra, loảng xoảng mở cái cửa nhỏ trên cửa cuốn.

Trong tiệm rất tối, bên trong còn bốc ra một thứ mùi nồng nặc giống hệt mùi trên người bà ta.

Dì Hà kéo vali của tôi vào trước, thấy tôi còn đứng bên ngoài, bà ta vuốt tóc, không nhịn được nói: "Còn đứng ngây đó làm gì? Mau vào đi!"

Tôi nuốt nước bọt, nhắm mắt bước vào.

Dì Hà bật một chiếc đèn nhỏ trong phòng.

Dưới ánh đèn lờ mờ, tôi nhìn rõ được bài trí trong phòng.

Chỗ này đúng là một tiệm làm tóc, không gian rất nhỏ.

Bàn cắt và gương dựa vào bức tường bên trái, xung quanh chất đầy chai lọ. Tường bên phải đặt bàn gội đầu. Tóc vụn trên sàn cũng không được quét, mọi thứ trông vô cùng lộn xộn và bẩn thỉu.

Dì Hà vừa đẩy vali vào trong vừa nói với tôi: "Chỗ của bọn tao không nuôi người ăn không ngồi rồi. Sau này tao sẽ giao việc cho mày, trên lầu có cái phòng nhỏ, mày ở tạm đấy đi..."

Tôi không nhịn được hỏi bà ta: "Vậy cháu phải đi học ở đâu?"

"À, đi học?" Dì Hà bật cười quay đầu lại.

Có lẽ thấy bộ dạng tôi không được thông minh cho lắm, bà ta dừng lại một chút, rồi dứt khoát nói: "Đi học thì không vội, mày cứ ở đây ổn định trước đã!"