Chương 26

Ngày thứ hai, mẹ kế tự mình đưa tôi đến bến xe buýt đi thành phố bên cạnh.

Mặt Trạm Linh bị thương, nếu bị hàng xóm nhìn thấy sẽ sinh ra lời ong tiếng ve. Còn Trạm Dịch Hàn và Trạm Lộ lại là khách không mời mà đến, không thể ra cửa.

Cách cửa sổ xe, mẹ kế hoàn toàn như một người mẹ hiền, rưng rưng dặn dò tôi ăn uống đầy đủ, ra ngoài phải nghe lời chú dì, đến bến xe sẽ có người đón, vân vân.

Bà ấy nói nhiều như thế, tôi cứ chờ mong bà ấy sẽ nói câu sẽ nhanh chóng đón con về.

Nhưng cho đến lúc xe buýt lăn bánh, bà ấy cũng không hề nói câu đó.

Ngồi ở ghế bên cạnh là một dì đang mang thai. Dì ấy thấy ba lô của tôi quá lớn, muốn giúp tôi đặt lên giá hành lý.

Tôi ôm chặt túi nói không cần.

Điện thoại và sổ tiết kiệm anh trai đưa tôi đều ở trong túi, tôi không thể để ba lô rời khỏi tầm mắt của mình.

Dì ấy nhìn thấy vẻ vội vàng cuống quýt của tôi, nhịn cười: "Đúng là một đứa trẻ cẩn thận, ra ngoài đúng là nên cẩn thận một chút... Vừa rồi là mẹ cháu à? Cháu ra ngoài đến nhà họ hàng chơi sao?"

Tôi ôm chặt ba lô không trả lời.

Tôi biết như vậy là rất không lễ phép, nhưng tôi vốn không phải là đứa trẻ có tính cách hoạt bát.

Hơn nữa tôi cũng đâu có đi đến nhà họ hàng nào. Tôi căn bản không quen biết người bạn nào của mẹ kế.

Dì ấy tưởng tôi cảnh giác quá cao, cũng không hỏi nhiều nữa, bắt đầu nói chuyện phiếm câu được câu không với người bạn đồng hành ngồi ở dãy ghế đối diện.

Tôi rất ít khi thấy phụ nữ bụng lớn, nên không nhịn được mà liếc trộm vài lần.

Lúc nói chuyện, tay dì ấy vô tình hay cố ý vuốt ve bụng mình, động tác thật dịu dàng.

Lúc mẹ tôi mang thai tôi, chắc cũng giống như dì ấy, dịu dàng vuốt ve tôi như vậy.

Vừa lúc xe chạy ra khỏi trạm thu phí, tôi nhìn thành phố quen thuộc ngày càng xa dần, nước mắt cứ thế rơi xuống.

Tôi rất nhớ ba, cũng rất nhớ mẹ.

Tại sao họ lại mất sớm như vậy?

Ba có biết mẹ kế đối xử với tôi như thế này không?

Tôi vùi mặt vào ba lô, cố hết sức kìm tiếng khóc.

Nhưng trẻ con làm gì có sức kiềm chế lớn đến vậy, tôi nghe thấy mình khóc đến mức như vịt kêu, nấc lên từng tiếng...

Không đầy một lát, bắt đầu có người không nhịn được nói: "Nhà ai có đứa nhỏ đang khóc vậy?"

"Ồn ào quá, còn để người ta ngủ hay không?"

"Mẹ nó, sáng sớm khóc lóc cái gì!"

Bọn họ càng nói tôi lại càng tủi thân, khóc càng không dừng được, trong xe bắt đầu có tiếng phàn nàn.

Nước mắt của tôi làm trôi cả lớp phấn lót mẹ kế đã bôi lên mặt tôi. Dì bên cạnh thấy vậy, ai da một tiếng, vội rút khăn giấy ra lau mặt cho tôi.

Dì ấy không hỏi gì cả, chỉ lặng lẽ ôm tôi vào lòng, động tác dịu dàng vỗ về bờ vai tôi.

Nói cũng lạ, ở trong lòng dì ấy, tôi khóc một lúc rồi ngủ thϊếp đi.

Đến khi tôi tỉnh lại, xe cũng sắp đến bến.

Dì ấy đã kéo giúp tôi cái ba lô, tôi nhìn thấy mình đã làm ướt một mảng váy bầu của dì ấy, cảm thấy thật ngại.

Dì ấy cũng rất tốt tính, giúp tôi lau lại mặt còn sửa lại tóc mái cho tôi ngay ngắn.

Dì ấy là một người nhiệt tình, nhìn mặt tôi, mấy lần muốn nói lại thôi. Nhưng cuối cùng dì ấy cũng không hỏi tôi vết bàn tay trên mặt là từ đâu mà có.

Dù sao thì mỗi nhà mỗi cảnh.

Chờ xe đến bến, dì ấy và bạn của dì ấy giúp tôi xách ba lô và vali lên trên sảnh chờ. Tôi cuối cùng cũng lấy hết can đảm nói với họ: "Cháu cảm ơn dì..."

"Không có gì, cháu đi một mình thì phải cẩn thận." Dì ấy cười cười, quay đầu nhìn xung quanh, hỏi.

"Người nhà đón cháu đâu?"

Tôi mờ mịt nhìn xung quanh, cũng không biết người đón tôi ở đâu.

Dì ấy không nhịn được nói: "Người lớn nhà cháu cũng vô tâm quá, để một đứa trẻ như cháu đi xa như vậy, lỡ bị lạc thì làm sao..."

Đang nói, một người phụ nữ kẻ mày đậm, uốn tóc lọn to, mặc tất lưới đi giày cao gót ngậm điếu thuốc đi tới.

Bà ta đứng trước mặt tôi, hất cằm: "Tô Đình Vu?"

Tôi chưa từng gặp người phụ nữ này, nhưng bà ta gọi đúng tên tôi, tôi đành bối rối gật đầu.

Người phụ nữ kia lấy điếu thuốc xuống, vểnh đôi môi đỏ mọng nhả ra một vòng khói: "Tao là dì của mày."