Chương 25

Trạm Dịch Hàn tát tôi một cái ngất đi. Về sau tôi mới biết, gã đã đánh tôi bị chấn động não.

Nhưng lúc đó Trạm Dịch Hàn nghĩ tôi đang giả vờ, căn bản không thèm quan tâm đến sống chết của tôi.

Không biết qua bao lâu, tôi tỉnh lại trong phòng của Trạm Linh.

Anh ấy đang canh bên giường, thấy tôi tỉnh, lập tức lại gần hỏi tôi: "Em thấy sao rồi? Đầu đau lắm à?"

Tôi nhìn mặt anh ấy.

Trên mặt anh ấy lại có thêm vết thương mới, dấu bàn tay in hằn rất rõ, da mặt sưng vù, mí mắt bầm tím, khóe miệng cũng rách.

Không cần phải nói, chắc chắn là Trạm Dịch Hàn đánh.

Giây phút đó cơn giận của tôi đối với Trạm Linh đột nhiên tan biến.

Anh ấy đang che chở tôi.

Anh ấy đuổi tôi đi là vì không muốn để tôi bị gã đó đánh sao?

Lúc ba còn sống, đừng nói là đánh, ngay cả một câu nặng lời ba cũng chưa từng nói với tôi.

Tôi gỡ túi đá trên đầu xuống, tự mình ngồi dậy.

Anh ấy đỡ tôi, tôi sờ lên mặt mình.

Đầu không đau lắm nhưng mặt thì đau.

Mặt bị tát sưng vù lên, sờ vào thấy lồi lõm.

Trạm Linh nhìn tôi xuýt xoa hít hà vì đau, ngón tay bỗng siết lại, nói: "Chúng ta đi bệnh viện."

Xuống lầu phải đi ngang qua phòng mẹ kế, dưới lầu vẫn mơ hồ vọng lên tiếng cười của Trạm Dịch Hàn.

Tôi ngồi im trên giường, không dám xuống: "Không cần đâu... Em không sao."

Anh ấy không tin: "Thật không?"

"Vâng."

Tôi muốn cười với anh ấy một cái, nhưng vừa nhếch miệng, cả mặt liền đau.

Anh ấy áp túi đá lên mặt tôi, nói: "Đừng cười nữa, như trái mướp đắng."

Tôi không phục, tôi cười chẳng phải là muốn anh ấy yên tâm sao, vậy mà còn nói tôi giống mướp đắng, quá đáng.

Không đợi tôi mở miệng, anh ấy cụp mắt xuống, khẽ nói một câu: "Xin lỗi em."

...

Tối hôm đó tôi ngủ trên giường của anh ấy.

Cả hai đều biết, việc tôi bị đưa đi là không thể tránh khỏi. Đã không thể tránh, chỉ có thể chuẩn bị.

Anh ấy giúp tôi thu dọn hành lý, rồi xóa sạch danh bạ điện thoại của mình, chỉ để lại một số, sau đó đưa điện thoại cho tôi: "Em cầm lấy điện thoại, có việc thì gọi số này. Anh đã cài nó làm phím tắt, nhìn này, em nhấn giữ phím này rồi nhấn nút gọi màu xanh là gọi được."

Anh ấy không mấy khi dùng di động, nên máy đưa tôi còn mới đến bảy tám phần.

Tôi nhìn dãy số này, hỏi: "Đây là số điện thoại của ai?"

"Bạn anh."

Tôi vặn lại: "Nam hay nữ?"

Trạm Linh có chút kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy tôi đến thân mình còn lo chưa xong mà vẫn quan tâm chuyện này, anh ấy đưa tay xoa qua xoa lại đầu tôi: "Nam, Đàm Thế Nguyên, bạn học cùng lớp."

"À."

Trạm Linh cố hết sức nhét quần áo, giày dép vào vali của tôi.

Ngoài điện thoại ra anh ấy còn đưa tôi một quyển sổ tiết kiệm: "Sổ tiết kiệm này em cầm phòng thân, mật khẩu anh viết ở trang cuối."

Tôi rất ngạc nhiên: "Anh lấy đâu ra sổ tiết kiệm?"

Trạm Linh gật đầu: "Ba em làm đấy, ông ấy mỗi tháng đều gửi tiền vào... Anh không đυ.ng đến."

Tôi có chút ghen tị. Ba cũng không cho tôi giữ sổ tiết kiệm. Nhưng giờ Trạm Linh lại đưa nó cho tôi.

Tôi cất sổ tiết kiệm vào ngăn lót của vali. Trạm Linh không yên tâm, lấy ra cất vào trong ba lô của tôi: "Đồ quý giá phải mang theo bên mình mới an toàn."

"Vâng."

Anh ấy cúi đầu tiếp tục dọn đồ, không còn vẻ lạnh nhạt trầm mặc như mọi ngày, dặn đi dặn lại tôi khi gặp khó khăn thì phải làm thế nào.

Tôi nhìn cái ba lô phồng lên, nước mắt lại trào ra.

Tôi thật sự không muốn đi. Đây là nhà của tôi, tại sao Trạm Lộ có thể ở mà tôi lại không thể?

Lúc này Trạm Linh kéo khóa ba lô lại. Tôi nhìn thấy vết máu bầm đọng lại trên tay anh ấy, tôi lẳng lặng quay đi, dùng sức lau khô nước mắt.

Tôi không đi, cả hai chúng tôi đều sẽ bị đánh.

Tôi không muốn bị đánh, vì tôi sợ đau.

Tôi cũng không muốn anh ấy bị đánh, vì tôi sẽ đau lòng.