Chương 22

Hai chúng tôi chạy lang thang bên ngoài một hồi, cuối cùng chạy đến siêu thị có bốt điện thoại lúc nãy.

Anh ấy lấy số tiền lẻ còn lại trong túi, đi vào mua hai đôi dép lê rẻ tiền, sau khi ra ngoài thì đưa cho tôi mang vào.

Tôi đang mang đôi dép lê màu hồng phấn, trên người vẫn mặc váy ngủ, tóc tai cũng chạy đến rối bù.

Trạm Linh cũng chẳng khá hơn là bao, tóc ngắn lòa xòa dựng lên, trên gương mặt điển trai mang theo vết bầm tím xanh khó coi. Lòng tôi đau như thắt lại, muốn khóc.

Anh ấy vẫn trấn định như thường, đứng dậy sửa lại tóc cho tôi, sau đó quay ra phía tấm kính của siêu thị để chỉnh lại quần áo của mình.

Tôi cố nén nước mắt, học theo anh ấy vuốt lại nếp nhăn trên váy, trông cũng thuận mắt hơn nhiều.

Anh ấy thở dài: "Hộ khẩu... Anh sẽ lấy được."

Tôi bị bộ dạng điên cuồng của Trạm Dịch Hàn dọa sợ, vội níu cánh tay anh ấy, lắc đầu lia lịa: "Ông ta sẽ đánh chết anh, chúng ta đừng về nữa."

"Không có hộ khẩu chúng ta sẽ không có thân phận, không đi học được." Anh ấy xoa xoa vết bầm trên mặt, thản nhiên nói.

"Tối nay anh sẽ về tìm xem, nếu không được thì trộm ra."

"Anh đừng về... Anh ơi, em sợ..." Tôi nắm chặt tay anh ấy.

Anh ấy vỗ vỗ tay tôi: "Không sao."

Chúng tôi không muốn về nhà, cứ lang thang bên ngoài đến trưa.

Đến chạng vạng tối, số tiền xu tôi lấy từ heo đất lúc trước vẫn còn trong túi, vừa vặn đủ giải quyết bữa tối cho hai người.

Tôi và Trạm Linh ngồi trên bậc thang bên ngoài thư viện thành phố, dựa vào ánh đèn để ăn bánh mì phết mứt hoa quả và uống sữa.

Trời tối, Trạm Linh dẫn tôi đến hố cát trong công viên, bên cạnh có một đống ống cống rỗng ruột dùng trong xây dựng, được xếp thành hình tam giác.

Trạm Linh bảo tôi chui vào, rồi khom lưng dặn dò tôi từ bên ngoài: "Anh về đây, em ở đây chờ anh."

Tôi ở trong ống đưa tay nắm lấy áo anh ấy: "Nếu ông ta đánh anh, anh phải chạy ngay đấy, em sẽ cùng chạy với anh!"

Anh ấy nắm chặt tay tôi một cách trịnh trọng, sau đó buông ra đứng dậy rời đi.

Tôi nhìn theo bóng anh ấy khuất dần, rồi bắt đầu ngồi trong ống chờ.

Bên ngoài ống là hố cát, ban ngày trẻ con sẽ đến chơi. Nhưng lúc này bọn chúng đã về nhà hết, bốn phía vắng tanh.

Tôi ngồi trong ống, đập bôm bốp lũ muỗi vo ve quanh người, cảm giác vô cùng giày vò.

Không biết đã đợi bao lâu, tôi cảm giác muỗi ở quanh đây đều bị tôi thu hút hết đến rồi, trong ống bê tông văng vẳng tiếng vo ve.

Tôi chật vật bò ra ngoài, phẩy tay xua đuổi lũ muỗi.

Kết quả sau lưng bỗng đυ.ng phải một thứ mềm mềm. Tôi ngẩng đầu lên, người đó đang cúi xuống, nhìn tôi từ trên cao.

Gương mặt kia không khác gì ác mộng, dưới ánh đèn đường nhợt nhạt trông vô cùng đáng sợ.

Trạm Dịch Hàn!

Tôi kêu thảm một tiếng, ôm đầu ngồi thụp xuống, toàn thân run lẩy bẩy.

Trạm Linh đâu?

Trạm Dịch Hàn nhẹ nhàng bế tôi lên, giọng điệu vui vẻ khiến người ta sởn gai ốc: "Đừng trốn nữa, Trạm Linh về rồi, tao đến đón mày về nhà."

Thật không... Trạm Linh lấy được hộ khẩu rồi sao?

Tôi ngồi trên cánh tay gã, hai hàm răng va vào nhau không kiểm soát được.