Chương 21

Trạm Linh không nói lúc đó đã xảy ra chuyện gì. Tôi thấy trong mắt anh ấy ngập tràn vẻ căm ghét tột độ, cũng không dám hỏi thêm, chỉ ngồi song song với anh ấy trên giường, nhỏ giọng hỏi: "Khi nào chúng ta đi?"

"Càng sớm càng tốt." Anh ấy quay đầu nhìn tôi.

"Anh với em cùng đi thành phố bên cạnh học, chúng ta học trường nội trú, không cần về đây nữa."

"Nhưng mà thành tích của anh tốt như vậy..." Tôi thấy bất công thay anh ấy.

"Hay là anh đừng đi, một mình em đi thôi."

Anh ấy ngửa mặt nằm xuống, rất mệt mỏi nhắm mắt lại: "Học ở đâu cũng giống nhau cả."

Tôi cũng nằm xuống bên cạnh anh ấy: "Chúng ta đi rồi sẽ không trở về nữa sao?"

"Em không nỡ à?"

"Đây là nhà của em mà..."

Anh ấy đưa tay lên lau mặt cho tôi, ánh mắt nghiêm túc và kiên định: "Anh sẽ cho em một ngôi nhà mới."

Tôi xoay người lăn vào lòng Trạm Linh, ôm chặt lấy eo anh ấy: "Thật không?"

Anh ấy ừ một tiếng, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi: "Em phải chú ý, cách gã đó xa một chút."

"Vâng."

Trong lúc tôi và Trạm Linh rục rịch chuẩn bị rời khỏi đây, Trạm Dịch Hàn cũng công khai ở cùng mẹ kế trong phòng ngủ chính.

Buổi tối mẹ kế vẫn thích xem TV, âm lượng mở rất lớn.

Phòng ngủ chính từng là phòng của ba và mẹ kế. Vừa nghĩ đến người đang ở bên trong, tôi liền giận không có chỗ trút.

Nhưng tôi thì có cách nào đâu?

Lần trước nếu không phải Trạm Linh đỡ được tôi, có lẽ tôi đã thật sự bị Trạm Dịch Hàn ném chết rồi.

Dù sao thì tôi cũng sắp cùng Trạm Linh rời đi, bọn họ thích thế nào thì thế, tôi không quan tâm nữa!

Đi học ở thành phố bên cạnh, báo danh nhất định phải dùng sổ hộ khẩu, nếu không dù có thi đỗ cũng không cách nào làm thủ tục nhập học.

Chúng tôi không tìm thấy sổ hộ khẩu trong nhà. Trạm Linh không còn cách nào khác, đành phải giấu Trạm Dịch Hàn để tìm mẹ kế, hy vọng bà ấy có thể đưa sổ hộ khẩu ra.

Sắc mặt mẹ kế lập tức thay đổi.

Nếu lúc đó bà ấy có thể đưa sổ hộ khẩu ra, để chúng tôi thuận lợi rời đi, nói không chừng tôi và Trạm Linh sẽ có một tương lai hoàn toàn khác.

Nhưng bà ấy đã không làm thế.

Bà ấy đã đem chuyện này nói cho Trạm Dịch Hàn.

Phản ứng của Trạm Dịch Hàn vô cùng trực tiếp.

Lúc đó tôi và Trạm Linh đang ở trong phòng anh ấy thu dọn sách tham khảo, Trạm Dịch Hàn đạp cửa xông vào, xách tôi ném sang một bên, không nói hai lời, lao vào đấm đá Trạm Linh túi bụi.

Trạm Linh người mỏng manh, đánh không lại gã, vừa kêu tôi chạy ra ngoài vừa ôm lấy mặt.

Dưới trận đòn của Trạm Dịch Hàn, anh ấy không có chút sức lực chống đỡ nào, giống như một chiếc lá khô xào xạc trên cành.

Trạm Dịch Hàn quăng tôi ngã vào cửa.

Tôi lồm cồm bò dậy, nhìn thấy Trạm Linh bị đánh, cơn tức lập tức bốc lên ngùn ngụt, tôi tiện tay rút cây gậy bóng chày sau cửa, hét to một tiếng, rồi hung hăng nện mạnh vào lưng gã.

"Bốp!"

Sức của tôi không lớn, nhưng cây gậy rất nặng.

Cú nện giáng mạnh xuống tấm lưng không phòng bị của Trạm Dịch Hàn, khiến gã lảo đảo rồi quỳ sụp xuống sàn.

Trạm Linh sững sờ, nhưng anh ấy phản ứng rất nhanh, lập tức bật dậy nắm lấy tay tôi, lôi tôi co cẳng chạy ra cửa.

Mẹ kế nghe thấy động tĩnh cũng vừa đi lên lầu, liền bị Trạm Linh đang lao ra đẩy dạt sang một bên.

Cùng lúc đó Trạm Dịch Hàn cũng gào thét từ trong phòng lao ra.

Nghe tiếng gã gào thét, hai chúng tôi như chim sợ cành cong, ngay cả giày cũng không kịp xỏ đã liều mạng chạy ra khỏi cửa chính.

Thân phận của Trạm Dịch Hàn rất đặc thù, gã ở lại đây vốn dĩ đã danh bất chính ngôn bất thuận, hoàn toàn là dùng vũ lực để ép chúng tôi khuất phục.

Có lẽ vì sợ hàng xóm láng giềng bàn tán, nên gã cũng không hung hăng đuổi theo ra ngoài.

Tôi và Trạm Linh cứ thế chân trần chạy thục mạng trong buổi chiều tháng sáu, tạm thời trốn thoát được một kiếp.