Chương 20

Mẹ kế liền như không nhìn thấy, hỏi: "Về nhanh vậy... Trạm Linh đâu?"

Trạm Dịch Hàn nói: "Mặc xác nó."

Lúc này tôi mới nhớ ra Trạm Linh còn ở bên ngoài, liền giãy giụa muốn xuống, nhưng cánh tay Trạm Dịch Hàn dùng sức, siết chặt tôi trong lòng gã: "Tự nó sẽ về."

Tôi đau đến ứa mồ hôi lạnh.

Lúc này Trạm Dịch Hàn mới nhớ ra gã đã đấm tôi một cú, liền buông lỏng tay.

Tôi không màng đến đau nữa, dùng cả tay chân bò xuống, mấy bước chạy đến bên cạnh mẹ kế, ấm ức muốn khóc: "Mẹ..."

"Đúng rồi, Sở Nguyệt Hoa, con ranh này vừa nãy đi báo cảnh sát đấy, may mà tao đến kịp." Trạm Dịch Hàn quay đầu lại, mỉm cười với bà ấy.

"Là mày bảo nó đi à?"

Mẹ kế lập tức đẩy tôi ra xa, vội vàng rũ sạch quan hệ: "Tôi không có!"

Gã hài lòng gật đầu, sau đó lại nhìn tôi.

Mẹ kế vừa sợ vừa giận, dùng ngón tay ấn mạnh vào đầu tôi: "Mày muốn hại chết tao à? Còn dám lén lút báo cảnh sát, đúng là giỏi thật!"

Tôi không kịp phòng bị, bị bà ấy ấn một cái ngã ngồi xuống đất, ngẩng đầu nhìn bà ấy.

Trạm Lộ nhìn thấy cảnh hả hê, từ trên cầu thang thò đầu ra. Trạm Dịch Hàn thì cười như không cười quay đầu nhìn tôi.

Tôi cảm giác như mình vừa rơi vào hang ổ quỷ dữ.

Mẹ kế đang bảo vệ một tên du côn, còn ra tay với tôi.

Ngay lúc tôi hồn bay phách lạc, cửa chính "rầm" một tiếng bị đẩy ra, Trạm Linh đứng ở cửa thở hồng hộc.

Anh ấy nhìn thấy tôi ngã ngồi dưới đất, sắc mặt lập tức lạnh đi, kéo tôi dậy, sau đó lôi tôi lên lầu.

Tiếng mỉa mai của Trạm Dịch Hàn truyền từ sau lưng tới: "Ngông cái gì mà ngông, đồ hoang dã..."

Nhìn thấy Trạm Linh, tôi mới như tìm được chỗ dựa, đi theo anh ấy vào phòng, hai chân mềm nhũn quỳ sụp xuống đất, run rẩy khóc nấc lên.

Anh ấy chạy về nên mồ hôi nhễ nhại, vào cửa liền thở dốc.

Chờ tôi khóc không nổi nữa, anh ấy cũng đã thở đều lại, nghiêm túc nói với tôi: "Chúng ta đánh không lại ông ta, cùng đi thôi."

Tôi dùng sức gật đầu, không nói thêm gì về việc đuổi Trạm Dịch Hàn đi nữa.

Đã đến nước này, nếu tôi còn không nhìn ra mẹ kế và Trạm Dịch Hàn là cùng một giuộc, vậy thì tôi đúng là quá ngu ngốc.

Nhưng tôi vẫn có chút không yên tâm về mẹ kế, dù sao cũng đã gọi bà ấy là mẹ mấy năm rồi.

Còn có Trạm Lộ.

Mặc dù tôi không thích cô ta nhưng nếu họ ở lại, nhất định sẽ bị bắt nạt.

Tôi đem nỗi lo của mình nói cho Trạm Linh nghe, anh ấy lau nước mắt trên mặt tôi: "Gã đó sẽ đánh chết chúng ta, nhưng sẽ không đánh chết họ. Bọn họ mới là người một nhà."

Tôi có chút mơ hồ: "Anh với bọn họ không phải là người một nhà sao?"

Trạm Linh cười lạnh một tiếng: "Có người cha ruột nào lại gọi con trai mình là đồ con hoang không?"

Thấy tôi nghi hoặc, anh ấy đem mọi chuyện kể rõ cho tôi biết.

Thì ra Trạm Dịch Hàn không phải là ba của Trạm Linh.

Lúc mẹ kế gả cho Trạm Dịch Hàn, bà ấy đã mang thai Trạm Linh.

Khi đó tháng còn nhỏ nên không nhận ra. Cuối cùng đứa bé ra đời, Trạm Linh càng lớn càng xinh đẹp, nhưng lại không giống mẹ kế mà cũng chẳng giống Trạm Dịch Hàn.

Trạm Dịch Hàn trời sinh tính đa nghi, đã lén đi làm xét nghiệm quan hệ cha con. Sau khi cầm kết quả về, gã đã đánh cho mẹ kế một trận.

Trạm Dịch Hàn không muốn nuôi con tu hú, nhưng mẹ kế lại không nói ra được cha của đứa bé là ai.

Ném đứa bé đi thì quá tiếc, bởi vì tướng mạo của Trạm Linh là trăm người mới có một, đẹp đến mức dù Trạm Dịch Hàn có tự sinh cũng chưa chắc đã sinh ra được đứa bé đẹp như vậy.

Sau đó mẹ kế lại sinh một đứa con gái (Trạm Lộ), rồi từ đó về sau dù có cày cấy thế nào cũng không có động tĩnh gì nữa, Trạm Dịch Hàn đành phải chấp nhận số phận.

Nhưng trong lòng gã luôn ấm ức, nên đối xử với mẹ kế và Trạm Linh gần như là ba ngày một trận nhỏ, năm ngày một trận lớn.

Mẹ kế đã thuyền theo lái, gái theo chồng, chỉ có thể cam chịu.

Về sau đã xảy ra một chuyện, khiến mẹ kế không thể nhịn được nữa mà ly hôn với Trạm Dịch Hàn, mang theo Trạm Linh bỏ trốn.

Trong lúc cùng đường mạt lộ thì gặp được ba tôi.