Khi tôi vừa hét lên, Trạm Dịch Hàn đã dùng một tay bịt miệng tôi lại.
Gã ấn tôi vào bốt điện thoại, cười toe toét nói vào ống nghe: "Xin lỗi đồng chí cảnh sát, con bé nhà tôi nó quậy quá, không cho nó mua kem nên nó gọi điện phá phách đấy, đừng để tâm nhé..."
"Ư... ư!"
Trời nóng như lò lửa, trên đường không một bóng người.
Tôi dùng sức cạy tay gã ra nhưng vô ích. Sức của Trạm Dịch Hàn rất lớn, gã như muốn ấn nát đầu tôi vào điện thoại.
Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn gã thản nhiên nói lời xin lỗi, sau đó dập mạnh ống nghe xuống.
Cạch một tiếng.
Điện thoại bị ngắt.
Gã buông tay ra.
Tôi sợ đến mức hét cũng không ra tiếng, chân vẫn đạp trên cái sọt rỗng, run lẩy bẩy.
Gã một tay ấn vai tôi, ghì tôi vào bốt điện thoại, vẻ mặt u ám nhìn tôi.
"Nhóc con, mày còn dám báo cảnh sát à." Gã không gào lên, mà cười một cách đầy ẩn ý.
"Tao là người xấu hả?"
Tôi nghẹn ngào, cuối cùng cũng nói được một câu hoàn chỉnh: "Ông chính là người xấu..."
"Mày tên là Tô... ừm.." Gã nghĩ một lát, rồi gật đầu.
"Tô Đình Vu, dám chọc giận tao, lá gan không nhỏ."
"Ông... Ông thả tôi ra!"
Gã bóp cổ tôi, nhưng không dùng sức: "Còn dám cắn tao à, đồ con hoang."
"Tôi không phải con hoang, tôi có ba có mẹ..."
"Mẹ? Mày nói là Sở Nguyệt Hoa à?"
Tôi chỉ từng thấy ảnh của mẹ ruột, mẹ là một đại mỹ nhân có nụ cười rất hiền, ngay cả mẹ kế cũng không xinh đẹp bằng.
Nhưng tôi không có chút ấn tượng nào về mẹ, nên khi nhắc đến mẹ, tôi chỉ có thể nghĩ đến mẹ kế.
Thấy Trạm Dịch Hàn hỏi vậy, tôi đành phải gật đầu.
Gã như thể vừa nghe được chuyện gì buồn cười lắm, cười ngặt nghẽo: "Sở Nguyệt Hoa? Ha ha, con đó là một đồ tiện nhân, không có đàn ông là nó sống không nổi."
Gã ghé sát vào tôi, giọng nói trầm thấp vang bên tai: "Mày xem nó như mẹ, chẳng lẽ cũng muốn giống nó, làm một con điếm nhỏ sao, hử?"
Gã áp sát khiến tôi rùng mình, tôi cuối cùng cũng sụp đổ, vừa khóc vừa đẩy gã ra.
Trạm Dịch Hàn không thèm để ý đến tôi, trực tiếp xốc tôi lên tay, ôm về nhà.
Gã vóc người cao lớn, gương mặt tuấn tú cũng có vẻ ngoài dễ lừa người. Thỉnh thoảng có người đi đường nhìn qua, cũng chỉ tưởng là ba đang dỗ cô con gái nhỏ đang hờn dỗi.
Gã không đi đường qua công viên, mà vòng một đường xa hơn.
Tôi ở trong tay gã giãy giụa không yên, vừa khóc vừa gào còn đánh gã.
Chắc là vì giữa ban ngày, gã không dám ra tay đánh đập, chỉ hạ giọng uy hϊếp: "Gào cái gì mà gào? Mày còn khóc nữa tao đập chết mày trước! Rồi ném chết thằng Trạm Linh!"
Tôi không dám đánh gã nữa, nhưng nước mắt vẫn không cầm được.
Trạm Dịch Hàn chân dài, đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã về đến nhà.
Mẹ kế nhìn thấy Trạm Dịch Hàn ôm tôi trở về, vẻ mặt vô cùng phức tạp.
Trạm Lộ nhân lúc không có ai ở nhà, xuống lén ăn vặt.
Lúc này thấy Trạm Dịch Hàn về, cô ta cũng sợ hãi như gà con, tụt xuống ghế đứng nép sang một bên.
Cô ta ngước mắt thấy tôi đang bị gã xốc trên tay, đôi mắt lập tức bừng lên lửa giận.
Xem ra cô ta chưa từng được đối xử kiểu này.
Tôi thấy cô ta tức giận nhưng không hề thấy vui.
Tôi tình nguyện người bị ôm là cô ta.
Trạm Dịch Hàn dọc đường về tâm trạng rất tốt, còn ngân nga một bài hát đang thịnh hành.