Chương 18

Trạm Linh lắc đầu: "Vô dụng."

Tôi không hiểu.

Đây là nhà của tôi. Tôi đã đồng ý lấy tiền ra, còn nhường cho Trạm Lộ một nửa phòng mới có thể được ở lại.

Dựa vào cái gì gã đàn ông này tới đây là có thể nghênh ngang ở lại nhà của tôi, còn ép tôi và Trạm Linh phải đi?

"Em không đi." Tôi quay mặt đi.

"Không đi đâu hết."

Anh ấy nắm chặt vai tôi: "Chẳng lẽ em muốn sống chung nhà với gã đó sao? Nguy hiểm lắm, không được."

"Em không cần. Đây là nhà của em, người nên đi là ông ta. Tại sao em phải trốn tránh ông ta?"

Đây là căn nhà ba để lại cho chúng tôi. Cứ như vậy bị một kẻ xấu chiếm đoạt, tôi không cam tâm.

Trạm Linh ngồi bên giường thở dốc không nói gì.

Trạm Linh và mẹ kế đều kiêng kỵ gã đàn ông kia như vậy, chắc hẳn là trước đây, lúc mẹ kế chưa ly hôn, gã đàn ông đó thường xuyên động tay động chân với họ.

Tôi sắp tốt nghiệp tiểu học rồi, tôi muốn bảo vệ người nhà của mình.

Nhất định phải báo cảnh sát.

Tôi nói dối là muốn ra ngoài mua ít kem, Trạm Linh cũng đứng lên: "Anh đi với em."

"Không cần đâu, anh vừa bị thương, cứ ngồi đây đi. Anh muốn ăn vị gì?"

Anh ấy híp mắt hỏi: "Em muốn ra ngoài báo cảnh sát à?"

Bị anh ấy nhìn thấu, tôi giật thót lắp bắp lắc đầu: "Không... không phải, em chỉ muốn ăn chút đồ ngọt thôi."

Trạm Linh đứng lên, nói: "Không sao, anh đi với em."

Trong nhà ngột ngạt như vậy, anh ấy cũng không muốn ở.

Tôi không còn cách nào khác, đành nhắm mắt đồng ý.

Tôi và Trạm Linh một trước một sau đi xuống lầu. Trạm Dịch Hàn đang ngồi trên sô pha ăn mỳ Ý, đi chân trần gác lên bàn trà thủy tinh, vừa xem chương trình giải trí vừa cười không ngớt.

Đó là vị trí ba thường ngồi. Ba ngồi ở đó, tư thái đoan chính thưởng thức trà, còn gã này thì ngay cả giày cũng không đi...

Từ lúc chào đời tới nay, đây là lần đầu tiên tôi chán ghét một người đến thế.

Mẹ kế đang nướng bánh quy trong bếp. Bà ấy một tay dùng túi chườm đá đắp lên mặt, một tay giơ lên xem giờ.

Nhìn thấy hai chúng tôi đi cùng nhau ra ngoài, bà ấy nhỏ giọng hỏi một câu: "Hai đứa đi đâu đấy?"

Bà ấy vừa hỏi, Trạm Dịch Hàn cũng quay đầu lại, nâng đĩa mỳ lên: "Nhóc con, đi đâu đấy?"

Trạm Linh rất bình tĩnh nói: "Mua kem."

Trạm Dịch Hàn cười: "Mua cho tao một que."

Nói xong gã quay đầu tiếp tục xem TV, cười như vịt kêu.

Tôi chưa từng gặp ai không biết xấu hổ như vậy, tôi mới không thèm mua cho gã.

Tôi rất ghét gã, quay đầu ôm lấy con heo đất trên tủ giày, móc ở bụng nó ra đủ mười đồng xu.

Siêu thị ở bên phía thư viện. Cú đạp kia của gã quá ác, nên lúc đi đến công viên nhỏ, Trạm Linh đã hơi thở dốc.

Tôi dìu anh ấy ngồi xuống một chiếc ghế dài có mái che: "Anh ở đây đợi em, em đi mua."

Thời tiết nóng bức cộng thêm vết thương trên người khiến anh ấy phiền não. Anh ấy nhắm hờ mắt, hơi mệt mỏi gật đầu: "Về sớm nhé."

"Vâng."

Tôi đi về phía trước mấy bước, quay đầu thấy anh ấy vẫn dựa vào ghế dài, cuối cùng tôi cũng yên tâm, sau đó rảo bước đi thẳng đến siêu thị.

Phía sau siêu thị có bốt điện thoại công cộng, ở trường đã dạy cách dùng trong tiết học an toàn.

Tôi kéo cái sọt nhựa rỗng đựng vỏ chai Coca ở bên ngoài siêu thị, lật úp nó xuống đất, sau đó trèo lên, đạp lên cái sọt để nhét tiền xu vào.

Lần đầu tiên báo cảnh sát tôi có chút khẩn trương, nhưng vừa nghĩ đến gã Trạm Dịch Hàn đang ở nhà cười như vịt, tôi hít sâu một hơi, nhấn số 113.

Một giọng nam trầm ổn từ bên trong truyền đến: "Xin chào, đây là trung tâm chỉ huy cảnh sát..."

Nghe thấy giọng của cảnh sát, tôi bật khóc: "Chú cảnh sát ơi... cứu mạng, nhà cháu... nhà cháu có người xấu. Ông ta hung dữ lắm, ông ta đánh mẹ cháu, đánh anh trai cháu, còn đánh cả cháu nữa... Hu hu..."

Chú ở đầu dây bên kia trấn an tôi, bảo tôi bình tĩnh lại: "Bạn nhỏ ơi, cháu đang ở đâu?"

"Cháu đang ở..."

Điện thoại trên tay tôi bỗng nhiên bị giật mất.

Tôi vừa quay đầu lại đã nhìn thấy gương mặt đáng sợ kia.