Anh ấy đang lo lắng cho mẹ kế.
Một khi báo cảnh sát sẽ kinh động đến họ hàng nhà họ Tô, đến lúc đó bọn họ nhất định sẽ quay lại làm ầm ĩ cái nhà này lên.
"Nhưng mà... ông ta đánh anh, còn đánh cả em, ông ta cũng đánh mẹ nữa."
Anh ấy dựa vào tường, hít một hơi: "Chúng ta cùng đến thành phố bên cạnh đi."
"Hả?" Tôi không thể tin được nhìn anh ấy.
"Tại sao ạ?"
Anh ấy nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt kiên định có chút nóng rực: "Ông ta sẽ không đi, chúng ta đi. Chúng ta rời khỏi đây, cùng đến thành phố bên cạnh đi học."
Lời này thật sự làm tôi động lòng.
Anh ấy liên tiếp nói hai chữ chúng ta, có thể thấy anh ấy muốn rời khỏi gã đàn ông này đến mức nào.
Nhưng mà cái nhà này thì làm sao?
Chẳng lẽ chúng ta cứ như vậy khuất phục thế lực xấu xa, bỏ mặc Trạm Lộ và mẹ kế ở nhà sao?
Tôi dìu anh ấy đến bên giường ngồi xuống, vừa đứng thẳng dậy, liền cảm thấy sau lưng đau nhói.
Anh ấy rút khăn giấy lau máu trên khóe miệng, rồi vẫy tay với tôi: "Lại đây."
"Vâng."
Tôi đi qua, anh ấy bảo tôi ngồi xuống mép giường, quay lưng về phía anh ấy, sau đó vén áo tôi lên.
"Anh?" Tôi hơi ngượng né người một cái, sau lưng lập tức đau như gãy xương.
"Ái da..."
Cú đấm kia của Trạm Dịch Hàn không hề nhẹ.
Vừa rồi sợ hãi xen lẫn nên tôi không thấy đau nhiều, bây giờ chỉ có hai chúng tôi, tôi yên tâm rồi, cơn đau sau lưng cũng bắt đầu hành hạ.
Ngón tay hơi lạnh của Trạm Linh lướt qua chỗ tôi bị đánh: "Sao em cứ bị thương hoài vậy?"
Tôi rưng rưng quay đầu lại: "Anh đừng động, đau quá."
Anh ấy liền không đυ.ng nữa, nhịn đau khom lưng, rút hộp y tế từ dưới gầm giường ra, lấy chai xịt giảm đau.
Sau khi xịt thuốc giảm đau, anh ấy lại rón rén bôi thuốc cho tôi, rồi hỏi: "Giờ thấy sao rồi?"
Tôi mếu máo: "Vẫn đau lắm."
Đau như xương cốt sắp vỡ ra vậy.
Anh ấy khẽ thở dài.
Trên lưng bỗng nhiên cảm thấy mềm mại, một cảm giác ngưa ngáy khác thường lập tức lấn át cơn đau.
Tôi kinh ngạc quay đầu lại, phát hiện Trạm Linh đang từ từ ngẩng đầu lên khỏi lưng tôi, nụ cười dịu dàng chưa từng thấy.
Tính tình anh ấy lúc này tốt đến không ngờ, đối tốt với tôi không giống anh ấy chút nào.
Lúc đó tôi vẫn chưa hoàn hồn, lưng lại đau, căn bản không suy nghĩ nhiều. Tôi vừa kéo áo xuống vừa nhìn anh ấy: "Anh ơi, anh không sao chứ?"
Lỡ như anh ấy bị Trạm Dịch Hàn đánh đến ngớ ngẩn thì làm sao bây giờ?
Anh ấy im lặng cúi đầu.
Tôi cũng không dám nói gì, cứ lẳng lặng ngồi xổm một bên nhìn anh ấy.
Mãi cho đến khi dưới lầu vang lên tiếng cười thô lỗ của Trạm Dịch Hàn.
Gã cường đó vừa xem TV vừa cười ha hả, miệng thì liên tục chửi bới, không biết là đang vui hay đang bực.
Trạm Linh bỗng nhiên nghiến răng quay sang tôi, một tay kéo giật tôi vào lòng.
Sức của anh ấy rất lớn, siết đến mức lưng tôi đau như muốn gãy.
Tôi đau quá nên cứ đấm thùm thụp vào người anh ấy, nhưng anh ấy lại càng ôm tôi chặt hơn.
Hơi thở của anh ấy cũng rất nặng nề, mỗi một chữ thốt ra đều như bị nghiến ra từ kẽ răng.
"Này, Tô Đình Vu, anh đưa em đi! Chúng ta rời khỏi đây đi!"
Tôi bị anh ấy ôm chặt cứng, cảm nhận được trái tim đang đập thình thịch trong l*иg ngực anh ấy, nhất thời không phản bác được.
Trạm Linh chưa bao giờ bộc lộ cảm xúc của mình một cách rõ ràng như vậy. Kể từ lúc anh ấy đến nhà tôi, lúc nào cũng mang vẻ mặt dửng dưng như không liên quan đến mình.
Có đôi khi tôi thấy anh ấy thật vô cảm, nhưng lúc này nhìn anh ấy, tôi lại thấy anh ấy vô cùng đáng thương.
Anh ấy ôm tôi một lúc, cuối cùng tâm trạng cũng bình ổn lại, vòng tay cũng nới lỏng ra.
Tôi đẩy anh ấy ra, ngồi trước mặt anh ấy: "Anh ơi, chúng ta không đi! Chúng ta gọi 113, gọi các chú cảnh sát đến bắt ông ta đi!"