Tôi tưởng mình sẽ ngã chết, nhưng cuối cùng tôi lại rơi vào một vòng tay ấm áp.
Tôi mặt đẫm nước mắt, miệng đầy máu ngẩng đầu nhìn người đang ôm tôi.
Là Trạm Linh.
Anh ấy đã dùng thân mình đỡ lấy cú va đập thay tôi.
Vẫn chưa kịp ngồi dậy, Trạm Linh liền lo lắng nâng mặt tôi lên kiểm tra, liên tục hỏi: "Có bị đập vào đâu không? Có đau ở đâu không?"
Tôi ngồi trên đùi anh ấy, sợ đến toàn thân run rẩy, khóc không thành tiếng.
Gã đàn ông kia thấy vậy, tay che lấy cái tai bị cắn đến máu thịt be bét, nhìn hai chúng tôi cười lạnh: "Quả nhiên là hai đứa tạp chủng, còn biết ôm nhau sưởi ấm à! Sở Nguyệt Hoa, mày mang theo thằng tạp chủng này ra ngoài phè phỡn sung sướиɠ, để lại cho tao một cái gánh nặng, mà còn dám trốn tránh tao..."
Mẹ kế nhìn cái tai đang chảy máu của gã, khóc quát: "Vậy anh muốn tôi làm sao bây giờ? Tôi chỉ là một người phụ nữ, không tái giá thì làm sao nuôi nổi mình và các con?"
"Mày đúng là biết chọn đối tượng thật đấy." Gã đàn ông giật khăn giấy trên bàn che tai, cười nham hiểm.
"Thằng chồng tái giá chết sớm như vậy, chỉ còn lại một đứa con gái mặc cho mày nhào nặn. Giờ ở nơi đáng tiền thế này, còn lái xe hơi. Không tệ, không tệ, cuộc sống của mày, đúng là không tồi."
Mẹ kế khóc đến bất lực: "Vậy rốt cuộc anh còn muốn thế nào nữa? Trạm Dịch Hàn! Tôi đã ly hôn với anh rồi, anh còn đuổi theo tới đây làm gì?"
Người này chính là chồng trước của mẹ kế?
Là cha ruột của Trạm Linh và Trạm Lộ?
"A, mày nghĩ ly hôn là xong à? Lợi dụng xong là muốn đá tao đi? Sở Nguyệt Hoa, tao nói cho mày biết, không có chuyện dễ dàng như vậy đâu!"
Lời lẽ của gã thô tục không chịu nổi.
"Trước đây nếu không phải tao cưu mang mày với thằng tiểu tạp chủng này, con mẹ nó mày đã sớm chết đói rồi! Tao là ân nhân cứu mạng của mày, bảo mày làm gì thì mày phải làm nấy, đó là mày nợ tao..."
Quan hệ giữa bọn họ quá phức tạp, lúc nói chuyện lại vừa gào vừa mắng.
Tôi rút vào lòng Trạm Linh, níu chặt lấy áo anh ấy.
Mẹ kế cuối cùng dường như đã cam chịu, bà ấy đứng đó hít sâu một hơi: "Không phải anh muốn ở lại sao? Được, vậy anh ở lại đi."
Gã đàn ông hài lòng cười một tiếng: "Sớm nghe lời có phải xong rồi không? Nhìn cái dáng vẻ tối qua của cô, thiếu đàn ông lắm à..."
Mẹ kế nhìn gã chằm chằm, nhưng ánh mắt mềm oặt không có chút sức lực nào.
Trạm Linh đứng lên, cắn răng nhìn mẹ kế: "Mẹ để ông ta ở lại?"
Mẹ kế quay mặt đi: "Mẹ không còn cách nào khác."
Gã đàn ông buồn cười liếc Trạm Linh một cái: "Sao nào, muốn đuổi tao ra khỏi cửa à? Mày đừng quên, tao là cha ruột của mày! Sao, qua mấy năm sống sướиɠ rồi, thấy tao chướng mắt à?"
Gã lại nhìn tôi, Trạm Linh liền chắn trước mặt tôi, khiến gã đàn ông cười lạnh liên tục: "Còn biết thương hương tiếc ngọc à. Trạm Linh, Trạm Lộ mới là em gái ruột của mày, mày muốn bảo vệ cũng phải nhìn xem là ai, đúng là đồ ăn cây táo rào cây sung. Đồ con hoang! Tạp chủng!"
Gã tự mình trút giận một hồi, đánh cũng đã đánh, mắng cũng đã mắng, sau đó thản nhiên ngồi xuống sô pha, sai bảo mẹ kế, bắt bà ấy đi nấu cơm.
Mẹ kế lau nước mắt, vậy mà cũng đi nấu cơm thật.
Tôi rất tức giận, gã đàn ông này thì khác gì du côn?
Trạm Linh người mỏng manh, đánh cũng không lại gã, anh ấy cũng không dễ dàng mở miệng chửi mắng ai, chỉ để tôi dìu, đi khập khiễng lên lầu.
Trạm Dịch Hàn gác chân lên bàn trà xem TV. Lúc tôi quay đầu nhìn gã, vừa hay gã cũng nhìn lại, cười một cách đầy ác ý.
Tôi sợ đến kinh hồn bạt vía, vội vàng dìu Trạm Linh đi nhanh hơn.
Lên lầu rồi tôi hỏi mượn điện thoại của anh ấy, Trạm Linh cười khổ một tiếng: "Em muốn báo cảnh sát à?"
Tôi rưng rưng gật đầu: "Người kia là kẻ xấu."
"Nếu em báo cảnh sát, chuyện của Trạm Lộ cũng không giấu được nữa..." Anh ấy nhịn đau đứng dậy.
"Có thể đừng báo cảnh sát được không?"