"Con..." Tôi nhìn mặt bà ấy, cảm giác bà ấy không giống như bị người ta đánh.
"Con nghe thấy mẹ đang khóc... Mẹ, có phải có kẻ xấu không?"
Mẹ kế cau mày: "Không có, mẹ đang xem TV mà."
Nói xong bà ấy nhường ra một lối nhỏ, cho tôi xem cái TV đang nhấp nháy trong phòng ngủ.
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra là tiếng TV.
Bà ấy giống như nhớ ra điều gì đó, hắng giọng nói: "Về ngủ đi, không có việc gì."
"À."
Bà ấy đột nhiên đối xử dịu dàng với tôi như vậy, thật đúng là làm tôi được cưng mà sợ.
Tôi đi vệ sinh xong, lúc trở về đi ngang qua phòng ngủ chính, cửa phòng ngủ chính đã đóng chặt, bên trong truyền đến tiếng thời sự rất lớn.
Xem ra thật sự là đang xem TV.
Ngày thứ hai tôi bị đánh thức bởi một trận khóc lóc.
Trạm Lộ ôm mặt ngồi ở mép giường, khóc như mưa. Tôi không biết làm sao, đành đứng dậy nhìn cô ta: "Em sao vậy?"
"Ai cần chị lo!"
Ánh mắt Trạm Lộ từ kẽ tay bắn ra, mang theo căm hận hung tợn.
Tôi không biết mình đã chọc tức cô ta chỗ nào, vừa định nói gì đó, liền nghe thấy dưới lầu có tiếng choang, hình như có thứ gì đó bị rơi vỡ.
Tiếp đó giọng của một người đàn ông loáng thoáng truyền tới.
Tôi liếc nhìn Trạm Lộ, cô ta vẫn cứ khóc, cái gì cũng không nói. Tôi đành tự mình đi xuống xem sao.
Trong phòng khách có một người đàn ông cao lớn đang đứng. Chỉ cần nghe gã nói đã cảm thấy gã này rất đáng ghét.
Gã đưa lưng về phía tôi, đang mắng mẹ kế.
Mà mẹ kế thì đứng đối diện gã, nửa bên mặt đã sưng lên, mặt đầm đìa nước mắt nhìn gã với vẻ không sợ chết: "Có giỏi thì anh đánh chết tôi đi."
Người đàn ông hừ một tiếng giơ tay lên định đánh, Trạm Linh bỗng nhiên lao tới, húc vào khiến gã đàn ông lùi lại mấy bước.
"Thằng ranh con! Mày dám đυ.ng vào ông à!" Gã đàn ông hét lớn một tiếng, tóm lấy vai Trạm Linh, đấm một cú vào bụng anh ấy.
Trạm Linh như con diều đứt dây bị đánh bay ra ngoài, đập vào sô pha rồi ngã xuống đất. Mẹ kế vừa khóc vừa xông qua đánh gã đàn ông kia.
"Anh!" Tôi kinh hãi hét lên, vội vàng chạy xuống lầu đỡ Trạm Linh.
"À, còn có một đứa nhóc nữa à." Gã đàn ông chẳng coi mẹ kế ra gì, đẩy bà ấy ra rồi quay đầu nhìn tôi.
Tôi chưa kịp nhìn hắn đã vội chạy đến bên Trạm Linh, đỡ anh ấy lên.
Thấy khóe miệng anh ấy dính máu, lòng tôi như thắt lại, nước mắt nghẹn ứ, run run lau vội máu ở khóe môi anh ấy.
Trạm Linh cố sức đẩy tay tôi ra, giọng run: "Lên lầu đi! Ở đây... không phải chuyện của em..."
Lời chưa dứt, một cánh tay mạnh mẽ khoá lấy eo tôi, người đàn ông chặn ngang, ôm tôi lại.
Tôi hoảng đến hét lên: "A!"
Hắn kẹp tôi giữa hai tay, che mất tầm nhìn của tôi về phía hắn. Tôi vùng vẫy nhưng không thoát, mắt dõi theo khuôn mặt hắn với nỗi sợ dâng lên.
Nếu không trong cơn giận, khuôn mặt ấy vốn tương đối ưa nhìn, mắt to, mày rậm, nhưng lúc này sắc mặt hắn đầy hung khí, ửng đỏ, hơi thở nặng nề như mang mùi khói, khiến người ta phát buồn nôn.
Trạm Linh vùng đứng lên, túm lấy tay hắn: "Buông em ấy ra!"
Hắn giẫm một cước đá Trạm Linh văng ra, rồi cúi người, nửa cười nửa không hỏi tôi: "Mày chính là con gái của Tô Tẩy Nghiễn sao?"
"Buông tôi ra!" Tôi thét lên trong cơn phẫn nộ.
Tận mắt thấy hắn đánh mẹ kế và anh trai, lòng tôi hỗn loạn, vừa sợ vừa tức, tôi lao tới ngoạm mạnh vào vành tai hắn, muốn cắn cho đau!
Trên tai hắn vẫn vương mùi sữa tắm của nhà tôi.
Tôi cắn rách da, xé mạnh như muốn xé toạc hắn. Mẹ kế hoảng hốt tiến lên kéo tôi: "Tô Đình Vu! Con điên rồi? Buông ra ngay!"
Gã đàn ông đau đớn giơ tay tát mạnh vào lưng tôi, tôi kêu lên một tiếng rồi nhả miệng ra, toàn mùi và giọt máu của hắn dính trong miệng tôi.
Hắn tức giận giơ tôi lên cao. Tôi trên không lảo đảo, nắm váy giãy giụa loạn xạ, rồi cơ thể bỗng nhẹ đi.
Hắn đem tôi giơ qua đầu, ném xuống một cách hung hãn!