Chương 14

Hôm nay là Chủ nhật, đến ăn cơm hầu như đều là người một nhà, bên cạnh cũng có ba hoặc mẹ.

Ở cái bàn cạnh cửa sổ, một cô bé con đang kéo bóng bay miệng há rộng, ba của cô bé xé thịt bò viên thành miếng nhỏ đút vào miệng cô bé. Nhìn cảnh đó, vành mắt tôi lập tức cay xè.

Tôi quay đầu nhìn Trạm Linh đang xếp hàng ở phía trước, đưa tay lau lau mắt.

Tôi không phải chỉ có một mình, tôi có anh trai.

Đồ chơi của phần ăn trẻ em hôm đó là một con thú bông màu vàng, lên dây cót thì sẽ quay vòng tại chỗ. Tôi thấy nó hơi xấu nên ném nó lại vào trong túi.

Hamburger ăn được một nửa, tôi hỏi anh ấy: "Trạm Lộ sẽ đi sao?"

Anh ấy nhấp một hớp Coca, trả lời: "Khó nói."

"Mẹ... tại sao lại ly hôn với ba của anh?"

Anh ấy khẽ nhíu mày, nhưng vẫn nói: "Ông ta là một tên khốn."

Bởi vì hôm nay Trạm Linh dẫn tôi ra ngoài, tôi cảm thấy mình và anh ấy thân thiết hơn một chút, thế là bắt đầu được đằng chân lân đằng đầu: "Có phải anh lớn lên giống ông ta không?"

"Ăn đồ của em đi, nói nhiều quá."

Tôi à một tiếng, đưa nửa cái Hamburger trong tay sang: "Em không ăn hết."

Trên mặt anh ấy hiện lên vẻ bất đắc dĩ, nhưng vẫn nhận lấy, cắn một miếng mà không chút ngần ngại.

Chờ chúng tôi về nhà, mẹ kế và Trạm Lộ đã trở về.

Trên sô pha, trên bàn, khắp nơi đều là túi xách mới, còn có rất nhiều hộp giày tinh xảo vứt bừa bãi trên mặt đất.

Mẹ kế ngồi trên sô pha, rất hưng phấn săm soi Trạm Lộ đang đứng trước mặt bà ấy. Trạm Lộ còn ăn mặc đẹp hơn cả buổi sáng, tôi thấy hơi chạnh lòng.

Tôi đang ghen tị với Trạm Lộ. Ghen tị cô ta xinh xắn hơn tôi, lại có mẹ ruột yêu thương.

Nhưng thấy thái độ của Trạm Linh với Trạm Lộ rất lạnh nhạt, trong lòng tôi hơi cân bằng lại một chút.

Trạm Lộ chắc là đi dạo phố với mẹ kế rất vui vẻ, nên cũng nói nhiều hơn.

Cô ta ôm quần áo mới, giày mới, giống như chủ nhân thật sự trở về phòng của tôi. Cô ta không nói với tôi câu nào, quen cửa quen nẻo mở tủ quần áo lấy khăn mặt, ôm áo ngủ mới đi ra ngoài tắm.

Tôi đã tắm xong và nằm trên giường. Cảm thấy cô ta sắp tắm xong, tôi chủ động nhích sang nhường chỗ.

Sau khi cô ta trở về liền trực tiếp vén chăn lên giường, quay lưng về phía tôi mà ngủ.

Tôi vốn đã quen ngủ một mình, trên giường đột nhiên có thêm một người nên luôn cảm thấy rất khó chịu.

Tôi vừa mới xoay người, Trạm Lộ liền không nhịn được phàn nàn: "Tô Đình Vu! Chị có phiền không thế, cứ lật qua lật lại làm ồn ào em ngủ! Em mệt chết đi được!"

"À."

Tôi có chút sợ cô ta, mặc dù chính tôi cũng không biết vì sao.

Đã cô ta nói như vậy, tôi cũng chỉ có thể thành thật nằm im tại chỗ, ngay cả thở cũng nhẹ đi rất nhiều.

Đến nửa đêm tôi uống nhiều Coca nên muốn đi vệ sinh. Khó khăn lắm tôi mới bước qua được Trạm Lộ đang ngủ say, đẩy cửa đi ra ngoài, lại nghe được phòng ngủ chính bên kia truyền đến một âm thanh kỳ quái.

Âm thanh đó bị cố ý đè thấp, xen lẫn trong đó còn có giọng của mẹ kế: "Anh đừng... Ở đây không được... A!"

Sau đó bà ấy liền im bặt, chỉ còn lại tiếng nức nở như đang khóc thầm, cùng với tiếng da thịt va chạm nhau ngày càng rõ ràng.

Chẳng lẽ có người xông vào nhà, mẹ kế bị đánh?

Tôi nhất thời kinh hãi, chạy qua vặn nắm đấm cửa: "Mẹ! Mẹ ơi!"

Thanh âm bên trong im bặt.

Cửa đã bị khóa, tôi vặn không mở. Nghe thấy bên trong không còn tiếng động, tôi có chút sợ, buông tay khỏi nắm cửa lùi lại mấy bước, định đi tìm Trạm Linh.

Đúng lúc này cửa phòng ngủ chính mở ra, mẹ kế vén mái tóc rối bù thò đầu ra.

Trên mặt bà ấy vẫn còn vẻ ửng hồng, giọng nói cũng mềm mại một cách khác thường: "Muộn thế này rồi, đứng đây làm gì?"