Chương 13

Tôi ăn mấy miếng sushi liền no rồi nhảy xuống ghế đi rửa tay.

Rửa tay xong đi ra, Trạm Linh đang dựa vào hành lang ngoài cửa. Thấy tôi đi tới, anh ấy nói: "Buổi chiều theo anh ra ngoài."

"Đi đâu ạ?"

"Núi Hoa Lê."

Tôi sững lại một chút: "Đi thăm ba sao?"

"Hôm nay là thất thứ bảy của ông ấy, nên đi cúng."

"Vâng."

Tôi không hiểu về cúng tuần hay thất thứ bảy, nhưng tôi rất muốn đi thăm ba.

Buổi chiều, chúng tôi thay quần áo đen, trước khi ra cửa thì nói một tiếng với mẹ kế đang ngồi trên sô pha.

Mẹ kế ngẩn người một lát mới nhớ ra, sau đó áy náy nhìn Trạm Linh: "Xin lỗi nhé, con thay mẹ đặt một bó hoa, còn cả đồ cúng các loại nữa đừng quên... Tiền trên người đủ dùng không?"

Trạm Linh không để ý đến bà ấy, đứng ở cửa chờ tôi.

Mẹ kế hơi lúng túng nhìn tôi một chút, sau đó hắng giọng quay mặt đi tiếp tục nói chuyện với Trạm Lộ.

Trạm Lộ ngẩng đầu nhìn tôi một cái, vẫn là ánh mắt khinh thường đó.

Tôi có chút không biết làm sao, thật không hiểu cô ta ấy lấy đâu ra địch ý với tôi. Tôi đâu có làm gì có lỗi với cô ta ấy đâu nhỉ?

Nghĩa trang công cộng trên núi Hoa Lê rất xa, chúng tôi phải ngồi taxi hơn nửa tiếng mới đến.

Trạm Linh mua hương nến vàng mã và hoa cúc trắng ở dưới chân núi, rồi dắt tôi lên núi.

Mộ của ba còn rất mới, trên bia mộ có khắc một tấm ảnh ông đang cười hiền.

Trên bia mộ có một lớp bụi mỏng. Tôi đặt hoa xuống trước mộ, lấy khăn ướt ra lau bia mộ cho ông.

Tôi vừa lau vừa khóc đến lúc lau xong, tôi ôm gối ngồi trước mộ, khóc đến thở không ra hơi.

"Ba ơi..."

Tại sao ba lại mất chứ?

Nếu ba không mất, tôi đã sống vui vẻ hơn bây giờ biết bao nhiêu.

Nếu mẹ kế bắt Trạm Lộ ở phòng tôi, tôi có thể mách với ba, nói rằng tôi không muốn.

Trạm Linh đứng bên cạnh im lặng bày đồ cúng. Tất cả đều là hoa quả và bánh ngọt ba thích ăn lúc còn sống, không ngờ anh ấy đều nhớ kỹ.

Đốt nến trắng xong, anh ấy kéo tôi dậy.

Tôi cứ nức nở mãi, nước mũi chảy cả ra. Anh ấy cũng không ngại, dùng tay lau sạch mũi cho tôi, sau đó đè đầu tôi xuống, bảo tôi cúi đầu lạy ba.

Tôi cùng anh ấy cúi lạy ba lần. Lạy xong lần cuối cùng, anh ấy im lặng nhìn bia mộ một lúc lâu sau mới nói: "Đi thôi."

Tôi đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Anh ấy quay đầu nhìn tôi.

Ở trước mặt ba tôi bỗng can đảm hơn một chút, hỏi: "Anh ơi, anh... anh đừng bỏ rơi em."

Có Trạm Lộ làm ví dụ rồi, bây giờ trong lòng tôi rất không yên, chỉ sợ ngày nào đó anh ấy lại mọc ra thêm một cô em gái nữa.

Tôi biết anh ấy đã nói với tôi hai lần là sẽ không bỏ rơi tôi, nhưng tôi vẫn muốn nghe, tôi muốn được nghe mãi.

Anh ấy đưa tay lên, lau giọt nước mắt sắp rơi khỏi khóe mắt tôi: "Sẽ không bỏ rơi em đâu."

Một tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống. Tôi mặc kệ, nhào vào lòng anh ấy, ôm chặt lấy eo anh ấy, dụi nước mắt lên quần áo anh ấy: "Ba cũng nghe thấy rồi nhé, anh đã hứa rồi là không được bỏ rơi em!"

Anh ấy vỗ vỗ vai tôi: "Được rồi. Buông ra đi, về muộn trời tối bây giờ."

Tôi mang theo tiếng nấc vâng một tiếng, cuối cùng quay đầu nhìn ba một cái, rồi theo Trạm Linh xuống núi.

Lúc sắp vào thành phố, anh ấy hỏi tôi: "Em muốn ăn gì? Anh dẫn đi ăn."

"Không về nhà ạ?" Tôi nghĩ đến bữa trưa thịnh soạn như vậy. Để chào đón Trạm Lộ, chắc chắn tối nay cũng sẽ ăn rất ngon.

Trạm Linh nói: "Tối nay nhà không nấu cơm, em muốn ăn gì cứ nói đi."

Nghe Trạm Linh nói vậy, tôi nhìn quanh, sau đó chỉ vào tiệm đồ ăn nhanh kiểu Tây ở cách đó không xa: "Em muốn ăn phần ăn trẻ em, loại có đồ chơi ấy."