Trong lúc mẹ kế vừa khóc lóc nức nở vừa kể lể, tôi đã nghe xong câu chuyện của bà ấy.
Thì ra mẹ kế không phải là góa phụ tái giá, mà là đã ly hôn.
Bởi vì chồng trước vướng vào thói hư tật xấu, bà ấy chịu không nổi nên mới ly hôn.
Lúc gả cho ba, họ hàng bên nhà tôi rất hay soi mói, lại thích đàm tiếu nên bà ấy chỉ có thể đem đứa con trai ưu tú là Trạm Linh theo vào nhà họ Tô, còn đứa con gái không mấy ưu tú là Trạm Lộ thì để lại cho chồng trước.
Ba không hề biết đến sự tồn tại của Trạm Lộ. Cho đến lúc mất cũng không biết.
Sau khi nói xong, mẹ kế ra vẻ đáng thương nhìn phản ứng của tôi.
Trước ánh mắt đầy mong chờ của bà ấy, tôi nhỏ giọng nói: "Hay là... mình đón Trạm Lộ về đây, chúng ta cùng ở chung ạ."
Trạm Linh đứng ở một bên không nói một lời.
Mẹ kế có chút không thể tin được nhìn tôi, sau đó ôm chầm lấy tôi vào lòng, kích động nói: "Cảm ơn con, Đình Vu, con thật là một đứa trẻ ngoan..."
Tôi ngây ngốc để bà ấy ôm, trong lòng cảm thấy rất khó chịu.
Mẹ kế không nhắc lại chuyện bảo tôi lấy tiền nữa. Bà ấy nhanh chóng buông tôi ra, xuống lầu gọi điện thoại cho chồng trước để đòi con bé về.
Trạm Linh đưa tay, ngón cái sờ nhẹ qua bên má bị thương, đau đến hít một hơi lạnh.
Tôi đi qua nói: "Anh đợi em một chút, em đi lấy hộp y tế."
Trạm Linh ngước mắt, vẫn là câu nói đó: "Tô Đình Vu, em có ngốc không vậy?"
Tôi hơi bực mình: "Em mới không ngốc."
Bởi vì tính cách hướng nội, tôi không mấy chào đón người lạ. Trước đây để chấp nhận mẹ kế và Trạm Linh, tôi đã mất hơn nửa năm.
Bây giờ lại thêm một cô bé bằng tuổi tôi, lại còn là con gái ruột của mẹ kế, em gái ruột của Trạm Linh.
Giữa ba người bọn họ, tôi giống như là người thừa thãi. Tôi làm sao có thể muốn cho cô ta tới được chứ?
Nhưng tôi thì có cách nào đâu?
Lựa chọn duy nhất của tôi là chấp nhận thôi.
Trạm Linh ngồi trong phòng anh ấy chờ tôi. Tôi gõ cửa đi vào, đặt hộp y tế xuống, lấy chai thuốc xịt giảm đau xịt lên mặt anh ấy.
Chờ tôi xịt xong, anh ấy bỗng nhiên mở to mắt, nói: "Anh sẽ không bỏ rơi em."
Tôi nhìn vào mắt anh ấy, trong giây lát như bị mê hoặc, không nhịn được mà tiến tới, hôn lên má anh ấy một cái.
Trạm Linh có chút bối rối nhìn tôi.
Trên môi tôi dính thuốc trên mặt anh ấy, liếʍ thử thấy hơi đắng đắng.
Tôi nhìn anh ấy nói: "Lúc trước em bị ngã, ba cũng hôn như vậy, hôn một cái là sẽ không đau nữa. Anh còn đau không?"
Anh ấy lúng túng ừ một tiếng: "Không đau."
"Vậy em về trước nhé."
"Ừ."
Tôi ra vẻ trấn định quay người đi ra ngoài, sau đó chạy thật nhanh về phòng của mình, đóng kỹ cửa lại.
Dựa vào cửa, tim tôi đập thình thịch.
Tôi đã lên lớp sáu, trong lớp có mấy cặp đôi đang yêu nhau. Bọn họ thường lén lút hôn nhau trong góc vắng vào giờ ra chơi, nên tôi biết nụ hôn vừa rồi có ý nghĩa gì.
Cái hôn vừa rồi không phải là kiểu hôn để hết đau ngây thơ, mà là vì tôi muốn hôn anh ấy.
Anh ấy nói sẽ không bỏ rơi tôi, tôi cũng không muốn mất đi anh ấy.
Lúc ba xảy ra chuyện, anh ấy đã đứng ngoài cửa nhà xác ôm tôi vào lòng. Cái ôm ấm áp và đáng tin cậy đó, cả đời này tôi cũng sẽ không quên.
Không đầy một lát, mẹ kế gõ cửa phòng tôi.
Tôi mở cửa, bà ấy lập tức đi tới, mặt mày hớn hở, khoác tay tôi kéo ra giường, nói không ngớt lời khen tôi hiểu chuyện.
Trước đây tôi sẽ cảm thấy rằng bà ấy rất yêu thương tôi. Nhưng bây giờ tôi rất mờ mịt.
Từ sau khi ba qua đời, bà ấy trở nên hỉ nộ vô thường, tôi bắt đầu không thể hiểu nổi bà ấy nữa.
Lúc này tôi chỉ đành thuận theo để bà ấy kéo đến bên giường ngồi xuống.
"Đình Vu..." Bà ấy vừa kích động lại pha chút ngượng ngùng.
"Con cũng biết tình huống của mẹ. Trước đây không mang theo Lộ Lộ gả tới cũng là vì đám họ hàng bên nhà con. Bây giờ Lộ Lộ trở về, mẹ lo lắng..."